Siêu nhân ngoài đời thực – Trường hợp bị cọc gỗ đâm dọc cơ thể mà ko chết đầu tiên được ghi nhận 

Đóng cọc xiên người là hình thức tử hình ưa thích của nhiều nhà lãnh đạo khét tiếng trong lịch sử. Nạn nhân bị 1 cây cọc gỗ (to bằng cổ tay) đâm vào người (vị trí thường là hậu môn) sau đó đao phủ sẽ dùng búa gỗ đóng thật mạnh và đều sao cho cây cọc đâm dọc cơ thể, men theo xương sống, xuyên hẳn qua nạn nhân, nhô ra ở miệng, vai hoặc ngực. Rồi để mặc nạn nhân hấp hối trong khoảng 2-3 ngày trước khi chết

Cách thức tử hình chết chóc, khó có ai sống sót được khi chịu hình, tuy nhiên theo như những ghi chép còn sót lại của lịch sử Y học vẫn có trường hợp bị đóng cọc mà k chết.

Vào ngày 24/7/1823, trong lúc cất bó lúa mạch đen trên thanh xà ngang của 1 kho thóc.

Cô thôn nữ 14 tuổi E. M. bất ngờ trượt chân và ngã từ độ cao 7-8 feet (khoảng 2,5m), rơi trúng vào 1 cái cọc gỗ dựng đứng trên 1 cái xe bò bên dưới. Cây cọc quệt xước 1 chút với bờ mông phải rồi đâm thẳng vào hậu môn, xiên dọc theo trực tràng (khoang hậu môn đến ruột thẳng) khoảng 2 inch (5cm) rồi chếch chéo về bên trái theo hướng ruột già xiên lên vú trái và làm gẫy 2 cái xương sườn. Đầu cọc nhô lên vú trái khoảng 15cm.

Do sức người thường khó có thể rút được cây cọc, và cũng biết rằng nếu rút cây cọc ra không đúng cách sẽ khiến nạn nhân tử vong ngay. Nên họ để cái cọc y nguyên trong người nạn nhân.

Khi bác sĩ Woodbury đến hiện trường, gia đình cô đã tuyệt vọng:

“Lúc tôi đến, cô gái đang nằm trên giường, không đắp chăn ngoài quần áo mặc hàng ngày. 2 tay bám chặt lấy phần đầu cọc nhô khỏi cơ thể và thở dốc.

Bạn bè, người thân cô ta nghĩ rằng cô ta đang hấp hối, họ yêu cầu bác sĩ không nên làm quá do sợ nạn nhân sẽ chết đau đớn hơn. Mạch cô ta hầu như không thể bắt, cô bé thở dốc và nhanh. Mồ hôi lạnh nhễ nhại ngoài da, sắc mặt tái mét. Cô bé không muốn nói gì nhưng chịu cho khám mà không thể hiện nỗi lo lắng hay xúc động gì rõ nét.

Nạn nhân không phàn nàn gì, nói rằng ko cảm thấy đau nhưng hơi chóng mặt. Vết thương đôi khi gỉ chút máu nhưng không mấy nghiêm trọng.”

Bác sĩ Woodbury tiến hành băng bó cả 2 vết thương

Tôi pha cho cô ấy 1 tách trà pha với dầu oải hương…

(Sau đó vị bác sĩ làm gì thì mình k tìm thấy ghi chép) 😃

Mạch cô ta có thể cảm nhận rõ hơn, làn da trở nên ẩm và ấm hơn… Tuy nhiên bác sĩ nghĩ rằng cô sẽ khó sống sót trong nhiều giờ tới.

Những ngày sau, Bác sĩ Woodbury phát hiện rằng bệnh nhân vẫn sống, mặc dù cảm thấy đau ở bụng.

.

.

.

Bác sĩ tháo băng trên 2 vết thương. cho uống 1 liều thầu dầu. Lấy máu xét nghiệm đề phòng. Thức ăn hàng ngày thì dùng hỗn hợp cháo (gồm nước quấy với bột ấn độ)

“Ngày 28, tháng 7. Bệnh nhân của tôi tốt hơn mọi mặt, có thể tự quay đầu trên giường ko cần trợ giúp lần đầu tiên kể từ vụ tai nạn. Từ lúc này đến khi hoàn thành việc chữa trị, ko có gì bất thường, ko tự nhiên xuất hiện. Cơ thể bệnh nhân được cải thiện rõ rệt hàng ngày. Tôi lấy mẫu nước tiểu trong 17 ngày, sau đó việc này k cần thiết nữa…

Nỗ lực đầu tiên xuống giường để đi lại, cơ thể cô hơi chùn trân về bên trái, nhưng cô bé sớm đứng thẳng được. 6 tuần sau vụ tai nạn, bệnh nhân đã có thể đến trường cách nhà khoảng 250m…Giờ cô ta tận hưởng tình trạng sức khỏe tốt nhất.”

Link đọc trên web: http://www.thomas-morris.uk/impaled-stake/

Đọc full Tài liệu liên quan:

The London Medical Repository and Review, trang 285-286.

Link sách: https://books.google.com.vn/books?id=ReYEAAAAQAAJ&pg=PA285&dq=stake%20girl%20tuberosity&hl=vi&sa=X&ved=0ahUKEwjL6pCh0MrhAhVPfd4KHWjTBBwQ6AEIPjAD&fbclid=IwAR1BpRk6X31pdYuw3WfVMSGIEgSAzzk1-SDZx2iSrXLTpVo1ky_DTbj78ZQ#v=onepage&q&f=false

The Medical Recorder, Volume 8, trang 391-392.

Anomalies and Curiosities of Medicine: Human Book (Walter L. Pyle)

Các giáo sư thấy sao chứ trường hợp này em nghĩ là sẽ xuất huyết trong và chết ngay sau đó chứ sao lại sống sót và phục hồi được nhỉ?

Leave a Reply

Your email address will not be published.