Hỡi mấy thanh niên mê nhiếp ảnh, gear mắc quá thì chốt đơn kiểu gì?

Mấy tuần nay tôi cứ đăm chiêu nhìn giỏ hàng trên Amazon, lưỡng lự giữa Canon R6 và Sony A7 IV, nhưng không thể xuống tiền. Tôi đủ tiền, nói nào ngay. Ngặt nỗi tôi cứ cảm thấy đó sẽ là món hàng đắc đỏ nhất mà tôi sở hữu (không tính chiếc xe).

Vậy nên, mấy ông chơi vì đam mê có thể nói cho tôi biết làm cách nào để hợp lý hóa số tiền bỏ ra cho mấy thứ này không?

_____________________

Mua đồ cũ. Không sợ mất giá.

>u/decorama (31 points)

Chính xác luôn. Ông không cần phải tậu đồ mới tinh làm gì. Thậm chí ông không cần mua dòng mirrorless để có chất ảnh đẹp. Hãy điều chỉnh lựa chọn dựa theo hầu bao, thay vì mở rộng hầu bao để đáp ứng lựa chọn.

>u/SuperSaiyanSkullFuck (32 points)

Tôi có mua một chiếc Fujifilm X-E1 vào năm 2014 với giá 200 bảng. Giờ trên eBay vẫn đang bán, giá từ 150 đổ lên. Một món đồ rất tuyệt vời mà tôi sẽ luôn giữ cho mình. Lúc này nó bắt đầu bóng bóng mấy cái góc giống máy Leica của mấy ông phóng viên ảnh.

Mua đồ cũ là một hướng đi đúng đắn. Bất cứ máy nào ra mắt trong vòng 10 năm đổ lại đều chụp đủ đẹp để có thể in ra khổ lớn, đặc biệt là nếu ông muốn một chiếc máy ảnh đúng nghĩa, không kèm theo mấy cái gọi là nhiếp ảnh điện toán mà ngành smartphone đem qua.

>>u/Reworked (7 points)

Yeah. Tôi là dân chụp chuyên, và những cải tiến công nghệ khiến tôi muốn nâng cấp là khả năng chống rung và lấy nét, chứ không phải chất lượng ảnh.

Dù là gắn lên tripod, hay tựa vào một chỗ nào đó, vào lúc hoàng hôn hay giữa trưa nắng chói chang trên nền tuyết trắng, tôi đã thực hiện một bức ảnh bằng chiếc máy dòng nhập môn 13 năm tuổi cho vị khách hàng đang cần chụp một bộ ảnh quảng cáo.

Dù cho chiếc máy cũ kỹ và rẻ rúng như vậy, bạn cũng phải phóng lớn bức ảnh một cách tàn tệ lắm thì mới khiến cho chất ảnh sa sút tới mức không thể chấp nhận.

>>u/obviousoctopus (6 points)

Vài bức hình tôi ưng nhất được chụp bằng một cái máy 10MP và khi in ra khổ giấy A3 thì nhìn vẫn bá cháy như thường.

>>u/curiouspurple100 (1 point)

Trời má ơi cái X-E1 đó ngon lắm mấy ông. Giá máy X-E1 đã qua sử dụng lại đang tăng nữa chứ, ít nhất là theo tôi thấy.

Chiếc máy này gợi tôi nhớ về chiếc máy mẹ tôi có/từng có (không biết giờ nó nằm đâu) và mẹ từng cho tôi mượn để tham gia lớp nhiếp ảnh. Máy của mẹ là máy film cơ, nhưng cái X-E1 nhìn y chang. Một ngày nào đó tôi sẽ rước ẻm về. Chắc chắn là mua cũ, chứ tiền đâu mua mới.

>>>u/SuperSaiyanSkullFuck (2 points)

Không ngại chia sẻ là tôi đã chi thêm 20 bảng để lấy màu đen, sau khi chờ hết sáu tuần lễ cho nó về hàng. Tôi từng chụp film rất nhiều, nên tôi muốn một chiếc máy mang lại cảm giác quen thuộc ấy, thay vì tung hỏa mù vô mặt tôi bằng 300 cái nút tính năng ảo ma camera nào đấy mà tôi chả bao giờ đụng tới (tôi đang nói chú đó, Sony).

Đã có nhiều người hỏi tôi kiểu: ủa máy film hả, xong rất bất ngờ khi thấy màn hình sau lưng máy.

>u/boopsnoot (23 points)

Có hơi mâu thuẫn không nhỉ?

“Làm sao đủ tiền mua đồ mới?”

“Hãy mua đồ cũ vì chúng không mất giá!”

>>u/fastspinecho (16 points)

Vì đồ mới thì sẽ trượt giá. Đồ cũ ít bị.

Nói cách khác, đồ mới vừa mua xong quay lại cửa hàng đã không còn giá đó, trong khi giá tiền mua đồ cũ không xê xích bao nhiêu.

_____________________

u/CapyQ (144 points)

Tôi tính toán các khoản chi cho sở thích bằng cách xác định số tiền mình bỏ ra cho mỗi giờ mình thưởng thức hoặc làm điều mình thích.

Nghĩ mà xem, chúng ta enjoy cái moment và tiêu tiền cho khoản thời gian đó. Chẳng hạn như đi coi phim, đi ăn, đi chơi bowling, đi công viên, đi du lịch,…

Một tấm vé phim giá bao nhiêu? Cứ cho là 10 đô. Thời gian thưởng thức khoảng 2 tiếng đồng hồ. Giả sử không mua bắp nước gì hết. Giờ cứ tính gấp đôi lên là 20 đô cho toàn bộ trải nghiệm. Vị chi là 10 đô mỗi giờ.

Nếu ông bỏ ra 5000 đô để mua máy ảnh, mua ống kiếng, túi đựng, bộ lọc, chân máy các thứ, thì tính ra ông chỉ cần chơi với chúng 500 tiếng là đã trọn vẹn giá trị số tiền chi ra.

Theo tôi thấy, 500 tiếng trôi qua rất lẹ. Đó sẽ là 5 tiếng mỗi tuần, kéo dài trong 2 năm. Nhiều người xài cái máy cả chục năm hơn. Và 5 tiếng mỗi tuần, nếu bao gồm cả thời gian tìm cảnh để chụp, như đi dạo phố, đi dã ngoại, và thời gian hậu kỳ, thì cũng chớp mắt là hết.

>u/mattmoy_2000 (119 points)

500 tiếng trôi qua rất lẹ. Đó sẽ là 5 tiếng mỗi tuần, kéo dài trong 2 năm.

Cá nhân tôi xài máy có 1/500 giây mỗi lần hà. Chắc tôi phải chuyển qua bộ môn phơi sáng, nhiếp ảnh thiên văn, thì mới đáng đồng tiền bát gạo.

_____________________

u/cunningcaring (88 points)

Vì chúng ta có công ăn chuyện làm.

>u/lycosa13 (52 points)

Chuẩn. Coi, đi làm để mần chi khi mà đồ mình thích lại không dám mua?

>>u/curiouspurple100 (7 points)

Để có đồ ăn thức uống, có mái nhà nương thân, có bảo hiểm khi cần, có chăn êm nệm ấm, có nước đun nước tắm, có quần gấm áo len.

Nhưng cũng để có thú tiêu khiển cho đời bớt tẻ nhạt.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *