Ngày mới đây, người bạn tôi có cuộc gặp gỡ đặc biệt thế này. Có anh người yêu cũ quen qua game, một thời gian cũng đã dừng lại. Nhưng tôi tình cờ gặp anh bạn này tại quán quen quê nhà tôi. Ý rằng anh ấy từ Sài Gòn đặt vé máy bay ra Bắc gần cái dịp Tết này, đi đường dài 1626km cốt chỉ gặp bạn tôi và nói chuyện vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ.
Tôi không can dự hay tìm hiểu quá sâu về cuộc trò chuyện tối hôm đó, nhưng tôi có chút động lòng khi trông thấy cậu bạn. Ý răng tôi động lòng trước tình cảm của cậu ấy với người bạn của tôi, về cuộc tình đã dứt kia. Tôi bỗng cảm thấy cậu không tệ bạc lắm như những lần cậu khiến cho bạn tôi khóc, vì giờ cậu ấy cũng đã ở đây, trong thời điểm này, xuống máy bay và gặp bạn tôi.
Lúc đó, tôi chợt nghĩ đến anh của tôi, thật ra giờ thì không còn là của tôi nữa. Tôi đã mong rằng anh tìm gặp, chỉ gặp rồi về thôi cũng được, hoặc thoáng chốc xuất hiện trước mặt tôi. Tôi đã mong có ai đó sẵn sàng tìm đến mình dẫu cách vài mét, hay vài kilomet, hay vài trăm kilomet, hay hàng nghìn kilomet để trông thấy tôi. Anh của tôi thì không. Chúng tôi trong cùng một thành phố.
Dù rằng không ít lần tôi mơ thấy anh và tôi, và tỉnh dậy. Không biết các bạn ở đây có từng như tôi chưa. Chỉ cần mơ về ai đó thì chắc chắn rằng họ sẽ rời xa tôi bằng mọi cách. Thật muốn hỏi bản thân rằng tôi đã quen thuộc với hình ảnh của anh đến mức nào và muốn anh quay về nhường nào.
Bản thân tôi dễ dàng đến mức, nếu anh chịu bỏ thời gian, chạy đủ quãng đường, tìm gặp và xin lỗi tôi, chỉ nhiêu đó thôi có lẽ tôi đã thứ tha và ôm anh vào lòng. Cả hai con người ích kỉ hướng chung về một tình yêu sẽ nhiều khó khăn đến thế nào chứ. Cái ngưỡng giao nhau của tình cảm đó nó thấp hơn nhiều so với cái tôi của cả hai, thế nên đi kèm theo luôn là rạn nứt. Không ai chịu mở lời, nên,
Và dù anh không còn trong quỹ đạo của tôi, nhưng tôi vẫn mong chờ. Mặc rằng nửa đêm tỉnh dậy, tôi xin giấc mơ đừng bay, thôi thúc giấc mơ mới đây thôi tiếp tục. Chờ người ta sẽ lại đến với mình trong mơ, nếu một ngày mình vừa thôi nghĩ về họ, những ngày lý trí buộc mình thôi nhớ mong, những ngày mình khổ sở thì người kia sẽ lại trở về trong tiềm thức.
Đúng thế thật,
“Hay là mình bỏ cả đi, giấc mơ không đuổi có khi lại về.”
MẬN.
