Cửa vừa mở ra, anh định nói gì nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ hỏi một câu ngắn gọn, “Em định chuyển đi?”
Sau khi nhận được lời xác nhận từ tôi, Tiêu Hoài rất lâu không nói gì nữa, tôi quay người đi định tiếp tục thu dọn đồ đạc, đột nhiên bàn tay bị anh giữ chặt.
“Em muốn chuyển đi đâu? Giang Lân?’’
“Không liên quan đến anh.”
Tiêu Hoài gần như bóp chặt lấy bàn tay tôi, ngữ khí lạnh lùng như đe dọa, “Diêu Tịnh, em cần biết rằng sống chung với một người đàn ông đồng nghĩa với điều gì?”
“Em đã 24 tuổi rồi, em có thể chịu trách nhiệm với bản thân mình.”
10.
Anh bước thêm một bước, “Nói như vậy, hai người đã phát triển tới bước nào rồi?”
Tôi cắn môi không đáp.
“Em thích anh ta ở điểm gì?”, Tiêu Hoài dường như càng tức giận, anh áp sát tôi, lại là cái giọng điệu châm chọc ấy, “Là ở điểm anh ta biết “động tay động chân” với em???”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, “Đúng thế, em thích anh ấy, em tình nguyện.”
Tiêu Hoài nắm chặt lấy bả vai tôi, thình lình một bàn tay nhanh nhẹn trườn theo sống lưng đi xuống.
Tôi là một người rất mẫn cảm, kể cả chạm vào lòng bàn tay thôi cũng khiến tim đập chân run, vào giờ phút này tôi tưởng như mình đã ngừng thở.
Cho đến khi bàn tay dừng lại ở móc áo, anh nhìn tôi rồi nói, “Diêu Tịnh, đây chính là thứ em muốn???”
Tôi không thể tin được người trước mặt lại là Tiêu Hoài, dùng sức đẩy anh ra, “Anh điên rồi.”
Tiêu Hoài cũng không đi quá giới hạn nữa, chỉ là đôi mắt trở nên tối u tối vô cùng.
….
Ngày chuyển nhà, Giang Lân cũng tới giúp tôi.
Thấy anh cầm bức ảnh chụp từ thời cấp 2 của tôi lên ngắm nghía, tôi vội vàng giật lấy.
“Ảnh thời cấp 2 của em Gia Gia đã cho anh xem hết rồi, tóc ngắn rất là ngầu nhé.”
“Vớ vẩn, nếu bây giờ em vẫn còn như vậy anh có thích em nữa không?”
Anh do dự đáp, “Miễn em vẫn là em là được rồi.”
Hành lý lục tục chuyển đi gần hết, căn phòng trống trơn hệt như ngày đầu tiên.
Ban đầu tôi vì Tiêu Hoài mà đến thành phố này, bây giờ lại vì Giang Lân mà ở lại.
Lúc chúng tôi chuẩn bị rời đi, cánh cửa phòng Tiêu Hoài cuối cùng cũng mở ra.
Anh không để ý đến sự có mặt của Giang Lân mà nắm lấy tay tôi, “Đừng chuyển đi, có được không?”
Lần đầu tiên anh hạ mình như vậy.
Thật khó để hình dung tâm trạng tôi lúc này.
11.
Nhưng sự thay đổi đột ngột của Tiêu Hoài không thể làm tôi dao động thêm lần nữa.
Chỉ có điều tôi vẫn không hiểu, anh ấy rốt cuộc vì sao đã có bạn gái rồi nhưng vẫn muốn tôi ở bên mình như ngày trước.
Trong trái tim anh, tôi rốt cuộc có vị trí như thế nào.
…
Đi đến nơi, bận rộn cả nửa ngày mới sắp xếp đồ đạc ổn thỏa, xong xuôi cả hai mệt mỏi nằm dài lên ghế sofa.
“Anh có đói không?”
“Có.”
“Để em gọi đồ nhé!”
Anh lườm yêu một cái rồi kéo tôi dậy, đưa tôi về phòng rồi nấu cho tôi một bát mì cỡ đại.
“Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta chính là hàng xóm rồi, muốn làm gì cũng thuận tiện hơn.”
Tôi lại giả bộ không hiểu, “Chúng ta thì làm gì được chứ?”
Giang Lân chỉ cười hiền.
Mấy ngày sau, Gia Gia gọi điện hỏi tôi Giang Lân có đối xử tốt với tôi không, có bắt nạt tôi không.
Tôi đương nhiên phủ nhận, anh ấy là một người tốt như thế nào chứ.
Giang Lân thật lòng thích tôi hay chỉ là muốn giúp đỡ Gia Gia, tôi thực ra cũng không quá quan tâm.
Tôi chỉ muốn trải nghiệm một tình yêu bình thường mà thôi.
Tôi đem tâm tư đặt lên người anh ấy, tỉ mỉ quan sát thói quen ăn uống và sở thích của anh, đếm từng phút đợi anh tan làm, chuẩn bị một bàn ăn nguyên món mà anh thích.
Giang Lân trở về nhìn thấy bạn ăn thịnh soạn thì có đôi chút sững sờ rồi thành trầm mặc, anh đi rửa tay rồi ngồi xuống dùng cơm.
Tôi có chút hoài nghi, “Không ngon ư? Anh thấy chỗ nào chưa ổn để lần sau em đổi lại.”
Anh lắc đầu, nói rằng lâu lắm rồi mới ăn một bữa vừa miệng như vậy. Anh vẫn luôn dịu dàng, quan tâm đến cảm xúc của tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm…
Từ ngày ở bên nhau, thời gian rảnh rỗi của Giang Lân hình như đều dành hết cho tôi, anh sẽ cùng tôi xem phim, chơi game, lượn lờ đường phố thâu đêm mới về hoặc là kéo tôi đến phòng tập gym để rèn luyện thân thể, dạy dỗ một bài ra trò…
Tôi cảm nhận được sự nghiêm túc của anh với tình cảm của hai đứa, có điều giữa tôi và anh hình như vẫn còn một bức ngăn cách nào đó…
Cuối cùng cho đến một ngày, anh cả đêm ra ngoài không về, đến 6h sáng ngày hôm sau mới quay lại, để giúp anh bồi bổ thể lực, tôi đã đặc biệt nấu một bát sủi cảo nóng hổi đem sang.
“Sao không trả lời tin nhắn của em? Sao tối qua anh không về?”
Anh nhìn bát sủi cảo, không đáp.
Tôi tưởng rằng anh không muốn nói nên cũng không hỏi nữa, bê một chiếc ghế đến yên lặng ngồi xuống bên cạnh anh.
“Em cũng đối tốt với cậu ấy như thế ư?”, ngữ khí của Giang Lân cực nặng nề.
“Không trả lời tin nhắn của em, không về nhà, vậy mà cũng không có một lời than vãn, còn tận tâm chuẩn bị bữa sáng.”
“Chỉ cần nghĩ đến có một người cũng đã từng được em đối xử như thế, lồng ngực lại như có thứ gì đè lên.”
Chuyện của tôi và Tiêu Hoài có lẽ anh cũng biết được ít nhiều từ chỗ Gia Gia rồi, sự nghiêm túc của anh khiến tôi không khỏi cảm thán.
Khi đó có lẽ chỉ là cảm thấy đáng tiếc, bây giờ có lẽ là một chút ghen tị.
Thấy tôi im lặng, anh tiếp lời, “Tối hôm qua có ca phẫu thuật gấp, anh là người chịu trách nhiệm chính, sau đó lại bận rộn trao đổi với người nhà bệnh nhân nên không kịp trả lời em.”
Tôi gật đầu muốn nói rồi lại thôi.
“Anh muốn hỏi em một điều, anh ở trong lòng em có vượt qua được vị trí của Tiêu Hoài hay không?”
“Em thật sự thích anh, nhìn thấy anh thì em sẽ cảm thấy vui, mỗi ngày đợi anh về nhà cũng vô cùng hồi hộp, thậm chí còn muốn mặt dày mà ở luôn trong căn phòng này…”
Nói xong câu cuối tôi bắt đầu hối hận rồi, gấp gáp đứng bật dậy. Để dỗ dành anh, tôi đã làm bại lộ tâm tư đen tối của mình mất rồi.
“Thật không?”, anh nắm lấy tay tôi, cười tít, không cho tôi trốn chạy nữa.
“… Vậy thì cứ cho là thật đi.”
Aiz, lại chuyển nhà rồi.
12.
Nghỉ tết Đoan Ngọ, tôi đưa Giang Lân về quê chơi.
Lần đầu tiên đến nhà tôi, anh tặng cho bố tôi một chai rượu ngon, tặng mẹ tôi một chiếc vòng phỉ thúy.
Anh không nói giá tiền nhưng tôi biết nó không hề rẻ nên không muốn nhận, nhưng mẹ tôi thì thích không rời tay, ánh mắt lúc nhìn Giang Lân ra chiều vô cùng ưng ý nên tôi chỉ có thể nuốt những lời định nói ra xuống.
Giang Lân từ đầu đến cuối vẫn luôn tươi cười, bầu không khí trong nhà hòa hợp đến lạ.
Điều khiến tôi không kịp trở tay chính là, Tiêu Hoài cũng về quê, còn có Trần Ngọc đi cùng, nhưng tôi không thấy Trần Kỳ đâu cả, không biết vì sao tôi cứ có cảm giác lần này trở về anh thậm chí còn trầm mặc hơn cả mọi khi.
Gia đình hai bên có quan hệ rất tốt, lần này cả hai chúng tôi đều từ thành phố trở về, vậy là các bố mẹ liền chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn tại nhà tôi.
Món ăn lần lượt được dọn lên, người cũng đủ cả rồi, Giang Lân lấy khăn ướt lau bàn tay đượm mồ hôi của tôi, tôi cảm thấy có gì đó lạ lắm, vành tai bắt đầu đỏ lên.
Giang Lân cảm nhận được sự khác thường của tôi, lau xong thì không chịu buông tay mà còn dùng ngón trỏ nghịch ngợm trong lòng bàn tay tôi, cảm giác lông tơ trên người tôi đều dựng đứng cả lên rồi, mặt tôi nóng bừng lên, vội vàng cúi xuống.
Giang Lân nở nụ cười ra chiều mãn nguyện.
Tiêu Hoài đột nhiên đứng dậy rời khỏi buổi tụ họp, sắc mặt cực kì khó coi.
“Ấy? Tiểu Hoài sao thế cháu?”, mẹ tôi vừa bê bát canh lên, không khỏi mơ hồ.
Xế chiều lúc tôi và Giang Lân đi tản bộ về, mẹ tôi bảo Tiêu Hoài đang đợi tôi ở phòng khách.
Vừa nhìn thấy tôi anh liền đứng dậy, “Đến phòng em nói chuyện.”
Tôi không động đậy, “Có gì anh nói luôn ở đây cũng được.”
Mẹ tôi biết có chuyện liền gọi Giang Lân, “Tiểu Giang xuống bếp giúp cô một tay với nào.”
Giang Lân biết ý rời đi, phòng khách chỉ còn lại tôi và Tiêu Hoài, “Trần Kỳ không phải bạn gái anh.”
Tôi gật đầu, “Điều này anh nói rồi.”
“Anh và cô ấy không xảy ra chuyện gì hết, em bởi vì hiểu lầm chuyện lần đó nên mới bực tức với anh?”
“Em không bực tức gì cả”, tôi bị sự bình tĩnh của chính mình làm cho bất ngờ, “Em chỉ là nhận ra rằng, kể cả không có Trần Kỳ, thì anh cũng sẽ không lựa chọn em.”
“Bấy nhiêu năm đeo đuổi, anh chắc đã không ít lần khổ não rồi, nhưng anh yên tâm, sau này sẽ không như vậy nữa.”
…
Tối đó trở về phòng, tôi phát hiện một chiếc kẹp tóc ở trong ngăn kéo cạnh giường, màu đen, là kiểu rất đơn giản.
Sinh nhật năm 17 tuổi, tôi nhìn thấy anh bước ra từ cửa hàng phụ kiện, trong tay cầm một chiếc kẹp tóc màu tím nhạt, bên ngoài còn khảm nhiều ngọc trai.
Ngày hôm sau, chiếc kẹp ấy đã xuất hiện trên mái tóc của một cô gái khác.
Không lâu trước đó, tôi còn bắt gặp hai người họ chạm môi.
Kể từ đó về sau tôi cũng không còn đeo kẹp tóc nữa.
…
Ba ngày nghỉ kết thúc, trước khi quay lại thành phố, Trần Ngọc hỏi tôi có thể ra ngoài nói chuyện với anh ấy được không.
Trong tiệm trà sữa, Trần Ngọc bắt đầu phân bua, “Em có lẽ hiểu lầm rồi thời gian mới bắt đầu hoạt động, anh đều bám rễ ở nhà của Tiêu Hoài, lúc Trần Kỳ tắm ở đó, anh có lẽ vẫn còn đang ngáy khò khò trong phòng của cậu ấy đấy.”
“Có anh ở đó, bọn họ nhất định không thể xảy ra chuyện gì được.”
“Tối hôm đó có tiệc mừng công, anh uống hơi quá chén nên đã nôn lên người con bé, nó cũng say khướt nên không nhận ra, sáng hôm sau tỉnh dậy, không chịu được nữa nên mới vội vàng đi tắm.”
“Tiêu Hoài cậu ấy thích em nhiều lắm, bằng không sao nhiều năm như vậy mà vẫn không có một cô bạn gái nào, một chàng trai khi thích một cô gái thường sẽ có tính chiếm hữu rất cao, cậu ấy không muốn em làm người mẫu của bọn anh, không muốn để em mặc những bộ đồ đó, không muốn để những chàng trai khác cũng chú ý đến em.”
“Em gái anh thích Tiêu Hoài, nhưng anh biết rõ, Tiêu Hoài kể cả không ở bên cạnh em, thì trái tim cậu ấy cũng không thể có hình bóng của ai khác, anh không muốn Trần Kỳ sống dưới cái bóng của em”, Trần Ngọc xoay xoay ly trà sữa.
“Anh nói Tiêu Hoài thích em, vậy vì sao từ trước tới giờ anh ấy không hề để ý đến cảm xúc của em, em buồn bã cũng được, đau lòng cũng được, anh ấy chỉ đợi em tự mình tiêu hóa sau đó tự chữa lành vết thương rồi lại tự mình xuất hiện trước mặt anh ấy. Anh ấy luôn cho rằng em sẽ mãi ở đó và sự tồn tại của em là một điều tất nhiên thì phải.”
“Nhưng anh à chỉ cần nhìn thấy mặt trời, con người ta sẽ không muốn trở lại căn phòng mịt mù tăm tối nữa đâu, và em cũng không phải ngoại lệ.”
Ra khỏi tiệm trà sữa, tôi nhìn thấy Tiêu Hoài, anh lặng im nhìn về phía tôi, không biết đang nghĩ điều gì.
13.
Hai hôm sau tôi nhận được điện thoại của Trần Ngọc, anh nói rằng Tiêu Hoài từ khi quay về không ăn không uống, đổ bệnh rồi, đêm khuya bỗng dưng trở dậy nấu cháo hải sản, kết quả bị nước nóng đổ vào tay, nguyên liệu thì đổ vung vãi trên sàn nhà.
Trần Ngọc còn nói Tiêu Hoài đã đứng trong nhà bếp rất lâu.
Tôi biết Trần Ngọc muốn để tôi biết rằng Tiêu Hoài thực sự để tâm đến tôi.
“Bị” một cô gái theo đuổi tận mười năm, cho dù có không yêu, cũng vẫn không khỏi sẽ có một chút tình cảm.
Nhưng chuyện này cũng không khiến tôi bận lòng quá lâu, tôi còn cuộc sống của mình nữa mà.
Một hôm chạy bộ cùng với Giang Lân, trời nổi gió rất to, rất lạnh, Giang Lân vừa mới khỏi ốm tôi liền đem khăn cổ của mình choàng cho anh.
Giang Lân giữ tay tôi lại, “Tiểu Diêu, hình như em đã quen với việc chăm sóc người khác rồi.”
Nói rồi anh quàng khăn lại cho tôi, sau đó vén từng lọn tóc bị rối tung lên vì gió của tôi, “Em cũng chỉ là một cô bé mới 24 tuổi đầu thôi mà, không cần phải như vậy.”
…
Nhóm bạn chơi với nhau từ hồi cấp 3 của tôi rủ nhau tụ họp, đến nơi tôi mới biết Tiêu Hoài cũng có mặt, trong KTV náo nhiệt, anh cô độc ngồi yên một chỗ uống rượu.
Mấy đứa bạn vẫn chưa biết tôi yêu Giang Lân, nên cố tình đẩy tôi vào chỗ Tiêu Hoài, kết quả tôi ngã xuống đùi anh thật.
Tôi lập tức đứng dậy, nói rằng mình đã có bạn trai rồi, cả căn phòng như im bặt, tiếng nhạc dường như cũng dừng lại luôn.
Sau đó chúng tôi không có tiếp xúc gì thêm, mãi cho đến khi sắp kết thúc, tôi ra nhà vệ sinh rồi trở lại, định đẩy cửa bước vào thì bị ai đó giữ tay lại.
“Em định giận anh đến bao giờ?”, âm thanh rất nhỏ, tôi không rõ anh có đang say hay không, “Khi nào em mới dọn về?”
Tôi không nói gì, vội gỡ tay anh ra.
Sau này tôi mới biết, sau khi tôi đi Trần Kỳ cũng không chuyển tới, Tiêu Hoài đã mua lại căn phòng đó.
…
Trên xe, tôi yếu ớt giải thích với Giang Lân rằng mình không hề biết Tiêu Hoài cũng có mặt ở đó.
Giang Lân chỉ “ừm” một tiếng.
Về đến nhà, tôi kéo tay anh giải thích lại một lượt nữa.
“Có uống rượu không?”
Tôi lắc lắc đầu.
Anh cởi áo khoác ngoài, cúi đầu h/ôn tôi.
Giang Lân là một người có tính cách rất ôn hòa, tôi gần như chưa thấy anh nổi giận bao giờ.
Hôm nay lúc hôn tôi, anh bất ngờ cắn một cái, tôi không nhịn được mà khẽ kêu lên, muốn hỏi anh vì sao nhưng anh không dừng lại mà tấn công càng mạnh bạo hơn nữa.
Sau này tôi mới phát hiện, dường như chỉ có lúc nào đặc biệt vui vẻ hoặc đặc biệt tức giận anh mới làm như vậy thôi.
…
Về nguyên nhân của vụ tai nạn, mãi về sau Trần Ngọc mới kể cho tôi.
Ngày hôm đó sau khi nói với Tiêu Hoài rằng về sau sẽ không đeo bám anh nữa, sẽ thử yêu đương với một người con trai khác, Tiêu Hoài rất lạnh lùng, dường như không hề quan tâm tới điều đó.
Còn tôi vì quá đau lòng nên đã rủ mấy đứa bạn lên bar, tiệc tàn thì một trong số nhóm bạn đã đưa tôi về.
Tôi tửu lượng không tệ nên nhìn vẫn tương đối tỉnh táo, chỉ có điều trên đường đến bãi đỗ xe tôi không chịu được mà quỳ xuống đất khóc tu tu.
Đứa bạn khó xử không biết phải làm thế nào, nhưng thấy tôi khóc nức nở không dừng thì ôm lấy tôi để động viên.
Tiêu Hoài gọi điện cho tôi không được, liền đi hỏi Gia Gia, Gia Gia sợ tôi xảy ra chuyện liền đem vị trí của tôi nhắn cho anh ấy.
Tiêu Hoài đi đến nơi thì vừa hay chứng kiến được màn này.
Con ngươi anh như đông cứng lại, không để ý chiếc xe đằng trước đang chuẩn bị rẽ sang, kết quả đến Trần Ngọc ngồi bên cạnh cũng bị vạ lây…
Nếu như tôi biết những điều này sớm hơn, có lẽ tôi đã không nản chí như vậy.
Thế nhưng mọi thứ đã muộn rồi!
~end~
