Tôi 45 tuổi, còn tờ rinh
>u/tacopizza23 (921 points)
Username chính xác đến không ngờ luôn
>u/RedShankyMan (490 points)
Thế hú đã có mũ phù thủy chưa?
>>u/SCWPetVirgin (438 points)
Ý anh là sao?
>>>u/RedShankyMan (520 points)
Giang hồ đồn đại rằng bằng cách chứa đựng năng lượng nếu sự thất vọng trong tình dục ngày càng tăng trong 30 năm, một phàm nhân sẽ trở thành một phù thủy quyền năng. Tôi đã đi được hơn nửa chặng đường rồi nên tôi phải đạt được mục tiêu đó.
>>>>u/Xalon0101 (65 points)
Chất thế, 5 năm nữa là tui làm ảo thuật được rồi. Mà từng bắt sóc bỏ lọ rồi thì có tính không?
_____________________
u/icescream0 (4.1k points – x2 wholesome – x1 hugz)
Tui cảm thấy tôi như là một người buồn chán nhất trên đời. Tui có thể biết được vì sao tôi lại mất hết tất cả bạn bè cũ, cũng như không thể có thêm bạn mới. Tui cũng là một người tệ trong việc duy trì mối quan hệ. Tôi khá là hạnh phúc. nhưng rồi lại cô đơn sau khi bố mẹ tôi qua đời.
>u/Trithnania (1.4k points – x2 silvers)
Đừng kể cho ai nha nhưng mà tôi cũng có một vài người bạn “tẻ nhạt” lắm. Nhưng họ thực sự rất ngầu, với cả phẩm chất của họ nữa. Tôi không có đi chơi với họ để giải trí. Tôi thích cái giá trị của con người họ, sự hào phóng của họ, sự dịu dàng, cởi mở.
>u/sanelib (349 points)
Chào, tôi cũng có cảm giác giống bạn. Thiệt vui khi biết rằng tui không cô đơn. Người duy nhất mà tôi yêu mến và tôn trọng đó chính là bố của tôi và tôi không thể nghĩ ra được điều gì sẽ xảy ra với tôi nếu không có ông ấy. Tôi khá là thỏa mãn với cuộc sống của tôi, nhưng ý nghĩ về một lúc nào khi bố tôi không còn bên cạnh tôi sẽ rút ruột tôi hoàn toàn.
Keep Truckin’ Stranger~
_____________________
u/unavoidableklutz (4.0k points – x2 helpful)
Tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ nguôi ngoai được chuyện tôi đã yêu người bạn thân của tôi lúc còn là thiếu niên và 10 năm sau lần nói chuyện cuối cùng tôi vẫn còn có sex dreams với cậu ấy khi tôi có hứng… đó là điều lạ lùng mà không thể phá vỡ được.
>u/SuperVillainPresiden (1.6k points – x1 gold – x1 silver)
Tôi đã tìm thấy những người bạn đời mà tôi thực sự yêu, nhưng tôi lại không thể không yêu họ. Tôi vẫn còn yêu họ. Chuyện đó cần thời gian để suy nghĩ nhưng tôi nhận ra rằng tôi phải quên họ đi. Đôi khi chuyện đó lại nảy nở nên tôi phải làm điều đó lại. Đôi khi là một giấc mơ, không phải cứ là sex dream. Có lẽ đó chỉ là tình yêu mà bạn có khi bạn say mê mối tình đầu của mình, nhưng tôi thậm chí không thể kết bạn trên facebook với cô ấy. Nó như một con dao cứa vào tim tôi khi nhìn thấy những bức ảnh của cô ấy vậy. Lúc chúng tôi còn bên nhau tôi không thể tưởng tượng được việc tôi đi theo người khác. Kiểu, thực sự không nghĩ ra nổi. Cuộc đời tôi trở nên tồi tệ vài năm sau khi cô ấy chia tay tôi. Vòng xoáy trầm cảm, tự hủy hoại bản thân, và dùng chất kích thích. Tôi không thể trở thành người như trước kia từ đó và điều đó là không thể nữa rồi. Tôi hiện tại đang khá là hạnh phúc với nửa kia,nhưng họ luôn luôn ở trong tâm trí của tôi.
>>u/unavoidableklutz (722 points)
Điều đó thật điên rồ. Chúng tôi đã không nói chuyện với nhau ít nhất được 10 năm rồi. Tôi không có facebook, tôi không có số của anh ấy nhưng anh ấy luôn ở đó, trong đầu tôi. Chúng tôi trước đây còn chưa từng hẹn hò. Chỉ là chăm sóc cho nhau. Từ đó tôi chưa từng gặp ai làm cho tôi có cảm giác đó, hoặc kì lạ là tôi vẫn nhớ tới anh ta.
>>>u/kittens_in_jars (166 points)
Đọc những bình luận của bạn mà giống như nhìn thấy tương lai của tôi qua cửa sổ cậy. Đến giờ chỉ có mới 4 tháng thôi nhưng tôi đã hẹn hò với vài người trong nhiều năm và có nhiều crush trước đó nhưng không gì đọng lại trong tôi như anh ta cả.
_____________________
u/KendallMarshall (18.6k points – x9 silvers – x3 all-seeing upvote – x2 helpful pro)
Tôi chưa từng nói với ai rằng tôi là một người ít nói. Thật sự, tôi có cảm giác ai ai quanh mình cũng thông minh hơn tôi cả. Tôi khó khăn trong việc diễn tả bằng lời nói, cho dù tôi có những luận điểm rõ ràng và lành mạch trong đầu. Tôi không thể ăn khớp chúng để trở thành câu từ có nghĩa để người khác có hứng thú nghe. Giống như cách tôi cảm nhận về bài đăng này. Tôi cảm thấy như tôi không có tiếng nói vậy.
>u/Neollia10 (6.6k points – x1 this – x1 helpful pro – x2 helpful)
Tôi cũng giống thế. Đôi khi, khi tôi nói chuyện, tôi có rất nhiều cách để diễn tả một điều gì đó, và cuối cùng tôi lại làm loạn xí ngầu cả lên. Tôi nói lắp, rồi nói lại từ đầu, rồi lặp từ, còn lẩm bẩm nữa. Tôi thà viết ra chữ bởi vì nó dễ hơn cho tôi
>>u/Thicco__Mode (1.4k points – x1 wholesome – x1 hugz)
luôn thấy an ủi khi biết có ai đó giống mình
>u/Living_Role1037 (609 points)
Tôi cũng giống thế! Nó như thứ gì đó cản trở sự nghiệp của tôi vậy. Đó có phải là một dạng trầm cảm không nhỉ? Cảm ơn vì đã chia sẻ.
_____________________
u/decorama (6.9k points – x1 silver – x1 helpful – x3 wholesome)
Cái post này là một lời nhắn nhủ tuyệt vời rằng cho dù bạn nghĩ cuộc sống của bạn bề bộn như thế nào, chả có ai thực sự chấn chỉnh được bản thân đâu.
>u/Otaku7897 (2.6k points – x4 silvers – x1 bravo! – x2 helpful)
Đặc biệt là chồng của u/variegatedwanderer
(cái anh sợ đến són ra quần)
>>u/josguil (264 points)
Rất vui vì ai đó đã nói điều đó
_____________________
u/variegatedwanderer (5.8k points – x1 gold – x3 silvers – x1 spit-take)
Trong một lần nghỉ mát, tui đã trốn trong một cái tủ quần áo mà không có cửa và người chồng ngây thơ của tôi chuẩn bị đi qua. Tui hù ảnh và khiến anh ta sợ hãi hơn bao giờ hết. Anh ta són ra quần theo đúng nghĩa đen luôn. Chúng tôi đã âm thầm đồng ý rằng sẽ không bao giờ bàn luận về chuyện ấy nữa, nhưng mà mỗi lúc mà ai đó nói câu “mày dọa tao són hết ra quần rồi này”, cái miệng tui lại muốn nói gì đó lắm lắm í.
Tóm tắt lại lại là tui thực sự đã hù ai đó són ra quần và chừng nào tôi còn yêu ảnh, thì tui không bao giờ có thể nói về điều đó. Ngay cả với anh ấy cũng không.
>u/RedPanther18 (742 points)
Thứ tuyệt nhất mà tôi đã nghe được hôm nay
>u/trashbag91 (52 points)
Khi tôi còn ở trong quân đội, chúng tôi sinh hoạt trong một căn cứ bên bờ biển khá đẹp ở California. Chúng tôi vừa hoàn thành buổi chạy, và có một anh nói anh ấy bị đau bụng. Về được căn cứ rồi đi qua cổng thì anh ấy nói rằng ảnh không chịu nổi nữa rồi. Cổng căn cứ quân sự đôi khi lại rất tất bật, và xui cái là lại trúng vào giờ đó. Có cả một hàng dài xe hơi ở trước cổng, nhích từng chút một– đơn giản là ở đây không có một chút sự riêng tư nào để đi nặng cả, anh bạn thì giờ đang rất lo lắng và xấu hổ. nên cuối cùng tôi thuyết phục anh ta rằng:
” Được rồi giờ ta làm thế này. Mình cứ đứng đây, giả vờ đang nói chuyện, rồi chú cứ cho ra hết đi, sau đó chạy vào trong nhà tắm. Miễn là đừng có gây chú ý thì chả có ai biết đâu.”
Nó lỏng lỏng, thúi um, và tui không nhịn cười trước cái hoàn cảnh oái oăm này, nhưng dù sao cũng xong rồi. Cười cười nói nói một tí cho tự nhiên như kiểu anh em lâu năm hội ngộ vậy.
Hàng tá chiếc xe chạy qua một anh chàng mà một dòng chất thải cứ tuôn xuống chân giữa ban ngày, và chẳng có ai để ý cả.
