Những ngày hè nóng nực, có 1 người phụ nữ vẫn kiên cường chiến đấu tới cùng vì căn bệnh UT quái á c. Cô ấy là vợ sắp cưới của t.
Bọn t đã từng có bao nhiêu ước mơ bao nhiêu hi vọng về 1 gia đình êm ấm. Hai đứa t đều 26t. Học cùng nhau cấp 3 rồi lên đại học. Rồi yêu nhau lúc nào ko hay. Vì quá gần và hiểu nhau nên bọn t luôn trân trọng bản thân và người bên cạnh. Chưa bao giờ cãi vã hay giận nhau được quá 1 ngày. Thương e mồ côi thiếu thốn nên t càng yêu e hơn. Tình cảm của bọn t ko phải chỉ là tình yêu mà còn là tình nghĩa.
Bọn t đáng lẽ cưới năm ngoái nhưng trúng đợt dịch. Rồi hoãn cưới. Phát thiệp mời lần 2 xong e đổ bệnh. Ban đầu chỉ là sốt ko rõ nguyên nhân, ho nhiều kéo dài dai dẳng. Những cơn ho làm e mất ngủ. Sụt cân, gầy yếu. Vậy mà em còn định giấu t. Mãi khi ko gượng được mới báo để t đưa e đi khám. Đưa e xuống t chỉ hi vọng không sao. Nhưng rồi Kết quả cuối cùng làm e và t ôm nhau khóc: UT phổi gd3. T luôn nghĩ UT chỉ có trên phim. Hay ở đất nước xa xôi nào đó. Nhưng ko. Giờ nó đang tàn pha’ cơ thể người yêu t, vợ sắp cưới của t.
Cm sẽ ko thể tưởng tượng dc chứng kiến ngy mình từng ngày đau bệnh, từng ngày yếu dần sẽ như thế nào. Em ko hút thuốc, ko rượu bia,
nhưng t là người đốt 1 bao thuốc 1 ngày. E ngày nào cũng khuyên can t bỏ thuốc nhưng ko được. Và nguyên nhân là do e hút thuốc lá thụ động từ tao. Bs nói vậy. Vậy sao người bị ko phải là t mà là vợ sắp cưới của t?
T cố cười. Cố vui vẻ động viên e nhưng trong lòng đau lắm. T ân hận vì t làm hại em bằng những làn khói thuốc 8 năm nay.
E cũng hiểu e chẳng còn bên cạnh t được lâu. Mái tóc dài đen nhánh đã cạo trọc. Những đợt hoá chất chạy nhanh vào cơ thể e, ăn sâu vào từng thớ thịt e là những tiếng rên đau đớn đi kèm. E có lúc ko khóc nổi rồi gục xuống vì quá mệt. Có những ngày ăn lại nôn sạch, những ngày tái xanh vì mệt mỏi sau hoá trị xạ trị, những ngày hút từng ít nước cháo lấy sức tiê.m truyền. Bàn tay e bầm tím vì vết tiêm, gương mặt xạm đen gầy gò vì mệt mỏi sau những đợt hoá chất.
Bữa nay đã hơn 7 tháng từ ngày phát hiện bệnh của em. Bs bảo đưa e về nhà và chuẩn bị tinh thần. Vậy là sau bao ngày chữa trị E chỉ còn d,a b,ọc xư,ơng gầ,y g,ò ố,m y,ếu. E sắp rời xa t. Hnay t đi mua cho e 1 chiếc váy công chúa. Muốn tặng cho em, cô dâu của t. E vui lắm. Nhưng chỉ khẽ cười rồi em bảo” Em nhường lại cho vợ của anh”. Nghe dc câu đó lần đầu tiên sau bao ngày kím nén nước mắt t rơi. T sai thật rồi, t thua thật rồi cm ạ.
