Câu chuyện cuộc đời

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ông đọc sách. Một lần tình cờ tôi thấy bảng thông báo điểm hồi cấp ba của ông ấy, và môn duy nhất ông ấy được ‘A’ là thể dục. Cha mẹ ông ấy cũng không khá giả gì. Vậy nên học xong cấp 3 ông tự kiếm cho mình công việc xếp hàng hóa trong một cửa hàng thực phẩm địa phương. Người chủ nhận thấy ông ấy có chút năng khiếu về những con số (mình đoán trong việc tính toán tiền nong và luôn nghiêm chỉnh), nên họ nâng ông ấy lên cấp quản lý khi chỉ mới 20 tuổi. Ông ấy gặp mẹ chúng tôi trong cửa hàng. Rồi họ cưới. Và không lâu sau đó tôi ra đời. Trong ký ức của tôi, cửa hàng luôn là một phần quan trọng trong cuộc đời ông ấy. Ông ấy làm việc ở đó đều đặn một tuần 6 ngày. Rồi một thời gian ông ấy dành dụm đủ tiền để mua lại cửa hàng từ những người chủ trước. Nhưng cửa hàng không bao giờ trở thành nỗi ám ảnh với ông. Bất cứ khi nào ông ở nhà với chúng tôi, ông luôn thực sự ở đó, với toàn bộ sự hiện diện của mình. Gia đình là sức mạnh, là “điều ngọt ngào” với ông. Ông ấy không bao giờ cảm thấy cần phải đi chơi với bạn bè bên ngoài. Cả đời ông giữ lửa một tình yêu say đắm với mẹ chúng tôi. Và định nghĩa của ông ấy về một khoảng thời gian hạnh phúc là khi được chơi đùa với con cái.

Tôi từng nghĩ cha tôi là một “người đàn ông của gia đình”. Nhưng khi trưởng thành, tôi nhận ra “gia đình” của ông thực ra được mở rộng cho cả cửa hàng và những người làm việc trong nó. Không một nhân viên nào tôi biết từng rời cửa hàng. Chúng tôi có 15 người quản lý bộ phận, và người gần nhất đã bắt đầu công việc ở đây 10 năm trước. Nhân viên của chúng tôi ở lại vì ông ấy luôn bảo vệ và quan tâm đến họ. Ông luôn ở đó với họ, khi họ ly dị, gặp vấn đề trong gia đình, hay sức khỏe. Một người quản lý của chúng tôi cần phẫu thuật não, và ông ấy là người lái xe đưa người ấy đến bệnh viện.

Nhiều khi ông ấy quá rộng rãi. Ông đã từng gặp nguy cơ phá sản trước đây. Nhưng ông không thực sự quan tâm đến nó, mà thay vào đó, ông vẫn đặt cược tất cả vào con người, vào những nhân viên xung quanh mình. Ông từng nhận được một bản thư viết tay của mẹ Teresa vì những thứ thực phẩm ông đã cho đi. Nếu bạn đến cửa hàng ngày hôm nay, bạn sẽ vẫn thấy ông đứng đó sắp xếp hàng hóa, như cách ông đã làm khi mới 18. Ông thích nói với mọi người rằng ông đang làm việc cho các con, và chúng có thể sa thải ông bất cứ lúc nào (nếu ông không tận tâm với công việc). Ai cũng nghĩ ông đùa. Nhưng không. Ngày mà ông mua lại toàn bộ cửa hàng, ông ký vào hợp đồng để mọi thứ thực sự thuộc về 4 đứa con của mình. Luật sư, kế toán đều cố gàn ông. Họ nói: “Ông cho đi tất cả. Và ông sẽ không bao giờ có thể nghỉ ngơi mà không cần làm việc”. Và ông trả lời họ: “Tôi là một người nghèo khi bước chân vào đời. Và tôi dự định sẽ ra đi đúng như thế!”.

A Dreamer

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *