NHÂN PHẨM

Một chàng thanh niên đi phỏng vấn xin việc, trong lúc đang đợi tới lượt mình thì đột nhiên nghe tiếng một người đàn ông trung niên bước đến nắm tay nói: “Cuối cùng tôi cùng tìm được cậu rồi, thật sự rất cảm ơn cậu lần trước đã cứu con gái tôi ngã xuống hồ”.

Chàng trai nghe nói vậy liền nói: “Chắc ông nhận nhầm người rồi, không phải tôi”.

Vị trung niên lại tiếp tục khẳng định: “Chính là cậu, chắc chắn là cậu, tôi không thể nhận nhầm được”.

Lúc này chàng trai chỉ còn cách giải thích chi tiết: “Thực tình không phải tôi, công viên mà ông nói tôi còn chưa một lần ghé qua”.

Vị trung niên nghe nói vậy buông tay chàng trai ra rồi buồn bã nói: “Lẽ nào tôi nhận nhầm rồi sao?”.

Mấy hôm sau chàng trai nhận được giấy báo trúng tuyển, khi đến làm việc, tình cờ gặp lại vị trung niên hôm trước mới bước đến chào hỏi: “Xin hỏi, ông đã tìm được ân nhân cứu con gái mình chưa?”. Vị trung niên đáp: “Vẫn chưa, tôi vẫn chưa tìm được”.

Chàng trai đem câu chuyện này kể với các đồng nghiệp, mọi người nghe xong đều nhìn nhau cười: “Đó là chủ tịch của tập đoàn chúng ta đó, câu chuyện con gái ông ngã xuống nước ông đã kể rất nhiều lần rồi, thực tế ông không có cô con gái nào cả”.

Chàng trai nghe xong thật không thể tin nổi, việc này là sao? Các đồng nghiệp mới giải thích: “Thực ra đây chỉ là một cách khảo nghiệm nhân phẩm ứng viên của chủ tịch chúng ta mà thôi. Ông từng nói, làm người nhân phẩm còn quan trọng hơn tài năng, người không có nhân phẩm thì nói gì cũng vô dụng, làm gì cũng vô nghĩa”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *