Em viết những dòng này vừa cay, vừa buồn, vừa bực mà vừa đau…Chả biết có bạn nữ, có chị gái, có em gái nào như bạn gái em…à giới thiệu sơ qua, em năm 2 QTKD NEU, bạn gái năm 2 HUST, chúng em quen nhau được 5 tháng trong đó 3 tháng tới thời điểm này là yêu nhau nhưng trong suốt thời gian yêu nhau, n.y em chỉ cho em nắm tay, ko hề cho em ôm hay động chạm gì khác, như 2 đứa trẻ, đi đâu cũng chỉ nắm tay, ko ôm, ko thơm, ko hôn…Em hỏi n.y em thì n.y em bảo “Khi nào đủ tin tưởng thì cho ôm, cho hôn, ko thì đừng hòng!”. Em cũng *éo biết “Đủ tin tưởng” ở đây là như thế nào nhưng tình đồng chí còn nằm ôm nhau ngủ được, đây gọi là tình gì? Tình yêu trẻ con à mà chỉ nắm tay…Em hỏi thằng cùng phòng, nó trải qua 3 mối tình nên có nhiều kinh nghiệm, nó bảo là:
– Mày kém, chả có đứa nào nó muốn đc mày ôm mà nói “Anh ôm em đi” cả, mày phải chủ động ôm…con gái mà, phải giữ giá nên ko nói đâu, mày cứ xem cái khoảnh khắc nào lãng mạn kiểu như đón giao thừa hoặc đưa n.y mày về phòng, trước khi về thì ôm n.y 1 cái xem nào? Nghe tao!
Và em nghe nó, tối nay đi ăn về, vì n.y có việc nên 8r đã về rồi, em đưa n.y về trước cửa chỗ trọ, lúc đó ko có ai, có mỗi bóng đèn đường với 2 đứa em, n.y em bảo:
– Em vào đây, anh về đi.
Em gọi n.y em lại:
– Hoài ơi.
N.y em vừa quay ra thì em lao vào ôm n.y em 1 cái nhưng…cuộc đời thì *éo như là mơ mà cuộc sống thì *éo như thằng bạn em nói. N.y em ngay cái khoảnh khắc đó lên g,ối 1 phát vào giữa há,ng em, cái chỗ mà ai cũng biết nó là cái gì…, mà anh chị bảo lên gối, nó đau tới mức nào, em cảm thấy kiểu 2 quả trứng em nó th,ọt lên tận đầu…cảm giác đúng thế luôn nên em ngã nằm lăn ra mà, n.y em lúc đó còn tưởng em đùa, bảo là:
– Ai cho anh ôm em.
Em lúc đó thở hổn hển, ko nói đc câu gì…chỉ:
– Cứu, đau quá.
Khoảng 30s quằn quại thì n.y mới đỡ dậy, xong chạy vào lấy cho em cốc nước uống…Đ*(%$*%$(, cứ làm như cái cốc nước là thuốc thần ấy mà đau cúc cu cho uống nước…tất nhiên sau đó em chán, em ngán ngẩm, em đau quá nên lên cmn xe phi về, trước khi phi về thì n.y có đứng nói:
– Em xin lỗi, tại em chưa cho mà anh đã….
Em quay lại:
– *ÉO GÌ, CHỈ CÁI ÔM THÔI MÀ?
Rồi về, em nhăn nhó từ mãi tít khu Chùa Bộc đến khu Minh Khai, người đi đường còn tưởng em bị làm sao, ngá,o ngơ hay gì?
Nghĩ chán, em tâm sự thế thôi, chị em có làm gì thì đừng có giữ đến mức ấy, có mỗi cái ôm mà phải như vậy?
