Ta gả cho nam nhân trong lòng mình.
Thái tử đương triều, Sở Mạt.
Ta thật sự thích chàng, ngay từ lần đầu tiên trông thấy chàng, dáng vẻ nhanh nhẹn nho nhã của thiếu niên lang ấy đã in sâu vào trái tim ta.
Giờ đây tuổi tác càng lớn lại càng bớt đi vẻ bồng bột của tuổi trẻ, thay vào đó là phong thái ung dung bất phàm. Thân phận Thái tử càng khiến chàng thêm phần cao quý kiêu ngạo.
Ta gả cho chàng, trở thành Thái tử phi của chàng, nhưng vẫn luôn cảm thấy giữa hai ta có một khoảng cách nào đó, tình yêu rốt cuộc có dáng vẻ như thế nào đây, chỉ biết rằng mỗi lần trông thấy chàng hạ triều hồi phủ, ta liền muốn lao ra ôm lấy chàng, không thể khắc chế được bản thân muốn động chạm vào cơ thể chàng, vì chàng mà làm tất cả.
Nhưng chàng cứ dửng dưng lạnh nhạt, nói với ta việc này không hợp lễ nghi.
Ta vốn cho rằng cả hai sẽ mãi mãi như vậy, tình yêu cũng chính là như thế.
Cho đến khi, Bạch Khinh An xuất hiện.
Sự xuất hiện của hắn là chuyện ngoài ý muốn.
Vào một đêm khuya, Sở Mạt đang nằm ngủ ở bên cạnh ta đột nhiên quấn lấy tấm chăn lăn xuống đất, biểu tình đầy kinh h.ãi mà trước giờ ta chưa từng thấy qua, “Đ.M Đ.M Đ.M, đây có phải là đang cosplay không?”
Chàng nói nhưng ta nghe không hiểu, ta liền cau mày nhìn chàng, “Điện hạ gặp ác mộng ư?”
Chàng càng tỏ ra sợ sệt, “Chị gọi tôi là gì cơ?”
“Điện hạ, Thái tử điện hạ.”
“Không không không, chắc chắn là đang nằm mơ!” Chàng nói xong liền leo lên giường, chuẩn bị ngủ tiếp. Trước khi nhắm mắt còn quay lại nhìn ta, hỏi, “Chị là ai?”
“Ta là Thái tử phi của chàng, Chung Thận.”
“Ồ. Nằm mơ còn có cả người yêu cơ đấy, hihi.” Chàng xoay người lại ôm lấy ta, tay chân quấn lấy cơ thể ta, khuôn mặt xinh đẹp đặt trên vai ta, hơi thở nóng hổi phả lên cổ khiến ta cứng đờ. Từ trước đến nay ta và chàng đều người nào ngủ giấc của người đó, rất ít khi có những lúc gần gũi như vậy, xem ra giấc mộng này của chàng cũng không tính là quá tệ.
***
Ngày thứ hai, ta vẫn bị giọng nói kia đánh thức, chàng quấn lấy chăn lăn xuống đất, miệng thì thào, “Đ.M Đ.M Đ.M, đây có phải là đang cosplay không?”
Ta đuổi đám nô tì và thị vệ vừa từ bên ngoài xông vào nhìn chàng một lượt nói, “Ngươi không phải Sở Mạt, ngươi là ai?” ra ngoài.
Chàng cũng sững sờ mất một hồi lâu mới tỉnh táo lại, vỗ vỗ đầu lẩm bẩm, “Chẳng lẽ mình thật sự xuyên không rồi sao?? Ôi mẹ ơi, ngày mai mình còn phải thi đại học mà! Về thế nào đây về thế nào đây?”
Ta nhìn chàng đi đi lại lại trước mặt, trong lòng bắt đầu kinh hãi cùng nghi hoặc, quả thực là khuôn mặt và thân thể của Sở Mạt không thể sai được, nhưng người này lại không phải Sở Mạt, lẽ nào là thuật vu cổ?
Ta vuốt cằm trầm tư một hồi, hắn rốt cuộc cũng bĩnh tĩnh lại, hỏi ta, “Tôi là ai?”
“Đương nhiên là Thái tử Thịnh Tuyên quốc, Sở Mạt.”
Hắn nghe xong, hai mắt trở nên tối sầm, “Thôi xong luôn, trong sách lịch sử cũng chưa học bao giờ.”
Nói xong bỗng trông thấy ta biểu tình không được tốt, hắn liền nắm lấy tay ta, “Chị trước tiên đừng gọi người đến bắt tôi, tôi có thể giải thích, tôi, tôi, tôi, tôi nói với chị cái này, tôi quả thực không phải là Sở Mạt, cơ thể này là của hắn, nhưng linh hồn thì không phải, tôi từ một tương lai rất lâu rất lâu sau này xuyên không về đây, chị có hiểu không?”
Ta nghĩ năng lực tiếp thu của mình quả thực tốt hơn bình thường, trò chuyện với hắn một lát đã không chút trở ngại chấp nhận sự thật.
Sau khi hiểu hết được hết tình hình nơi đây, hắn bỗng nắm lấy tay ta run rẩy, ta hỏi, “Ngươi sợ gì vậy?’
Hắn cẩn trọng đem chăn trên người mình đặt xuống giường, “Đây đều là những di vật lịch sử, di vật lịch sử đó.”
Ta: “….”
Nha hoàn từ bên ngoài đem theo đồ vừa rửa sạch bước vào, hắn lại nghiêng người về phía ta, bàn tay càng siết chặt hơn, “Ngươi lại sợ gì thế?
“….. Đây đều là x.ác ướp ngàn năm, x.ác ướp…”
***
Dáng vẻ này của hắn thật sự không có cách nào lên triều được, vừa mở miệng ra đã không giống Sở Mạt chút nào. Ta để Lâm đại phu kê thuốc hạ sốt cho hắn, đánh lừa được Thái y viện xong liền giúp hắn giả vờ cáo bệnh, ít nhất trong một thời gian sẽ không cần lên triều nữa.
Hắn uống hết bát thuốc thì có chút khó chịu, trên khuôn mặt tuấn tú như ngọc xuất hiện một tầng ửng đỏ, đôi mắt phượng hẹp dài khẽ mở, sóng nước lóng lánh, ngoan ngoãn cọ cọ vào lòng bàn tay ta.
Trước nay ta chưa từng trông thấy dáng vẻ này của Sở Mạt, dáng vẻ giống như một kẻ yếu đuối.
Ta nhịn không được xoa đầu hắn, hắn bỗng lẩm bẩm, “Tôi bây giờ trở về cũng không kịp thi đại học nữa rồi, không lên được đại học thì sẽ không kiếm được tiền, không kiếm được tiền thì không cưới được minh tinh.”
Một câu nói mà có tới mấy chữ ta nghe không hiểu, “Cao khảo? Đại học? Nữ minh tinh?”
Hắn bật cười khúc khích, “Nữ minh tinh là một cô gái xinh đẹp có rất nhiều người yêu thích.”
Sau đó dừng lại một hồi rồi nói tiếp, “Chị như thế này mà ở chỗ chúng tôi thì đảm bảo là một nữ minh tinh nổi tiếng đấy.”
Nói xong liền ngủ thiếp đi trên đùi ta, ta vốn muốn gạt hắn ra, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt vẫn luôn cương nghị b.ức người, giờ đây bởi vì phát sốt mà đỏ bừng, đôi lông mày chau lại, khóe miệng khẽ nhếch lên rõ ràng vô cùng đáng thương, cuối cùng vẫn là để hắn nằm lại.
***
Hắn cứ nhắc mãi muốn trở về, nhưng sau cùng vẫn chẳng có cách nào thực hiện. Ta cùng hắn xem mấy cuốn sách liên quan đến tu luyện đạo giáo gì đó cũng cảm thấy đau não.
Tùy tiện xem xong liền ném nó sang một bên.
Hắn cả một ngày từ sáng tới đêm tinh lực dồi dào, ta ngắm nhìn nam nhân đang tựa đầu vào tay ngâm nga bài hát ở trước mặt, thầm nghĩ, Sở Mạt năm 18 tuổi hình như cũng không hề hoạt bát đến vậy. Có điều ta cũng không cảm thấy hắn đáng g.hét, bởi chí ít hắn đã tô điểm thêm rất nhiều màu sắc vào cuộc sống vô vị của ta.
“Ngươi đang hát gì thế?”
“Last dance (1)”, chị không biết đúng không, là thần khúc xuyên không đấy, nói không chừng hát vài lần là tôi có thể xuyên về rồi. Tôi hát cho chị nghe nhé, nghe bài này thì chị phải như vậy!” Nói xong, hắn nắm lấy tay ta làm một vài động tác, sau đó bảo ta đưa hai ngón tay che lên mắt, “Chính là thế!”
“Cho nên tạm thời em hãy nhắm mắt lại, trôi nổi trong bóng đêm là sự kỳ vọng của anh~ (2)”
Hắn vừa hát vừa ở trước mặt ta lắc lư, giống như bông hoa hướng dương bị gió thổi lay động, mang theo cả sức sống tràn đầy của mùa xuân.
***
Ta có một muội muội thứ xuất (3) tên Chung Dục, mặc dù cũng chẳng đến mức tỷ muội tình thâm, nhưng ít nhất vẫn gần gũi hơn những người khác một chút. Lúc nàng tới dâng lễ vật mừng sinh thần của Thái tử, ta mới đột ngột nhớ ra, một thời gian nữa là tới sinh thần của Sở Mạt rồi.
Ta cả người u sầu, cũng không hề chú ý tới ánh mắt của Chung Dục đã rơi trên những cuốn sách thần thần bí bí mà ta chưa kịp thu vào.
Sau khi Chung Dục rời đi, ta nhìn cái người cột tóc đuôi ngựa đang nghiêm túc nghiên cứu những đồ vật trong phòng được làm ra như thế nào, thở dài một hơi, sinh thần của Sở Mạt chắc chắn không thể không đi rồi, nhưng cái gì cũng không biết thì phải làm sao đây?
Hắn chú ý tới ánh mắt của ta, quay đầu lại, khuôn mặt lộ ra nụ cười, “Chị A Thận đang nghĩ gì đó?”
Thật là kỳ lạ, rõ ràng là cùng một khuôn mặt, nhưng sao ta vẫn luôn cảm thấy không giống nhau chút nào. Trông thấy đôi mắt đã cong lên như mảnh trăng khuyết kia, ta lắc lắc đầu, “Không có gì.”
***
Bạch Khinh An ngày ngày chỉ ở bên cạnh ta, nói theo cách của hắn chính là những người khác ở thời đại của hắn đều đã là x.ác ướp ngàn năm ở trong viện bảo tàng rồi, bây giờ đột nhiên nhìn thấy họ còn sống thì có chút hoảng sợ.
Ta hỏi hắn, vậy ngươi không sợ ta à?
Thế mà hắn lại đỏ mặt, sau đó nói, “Tôi đã ngủ với chị một đêm rồi, không sợ, hơn nữa chị còn đẹp thế kia.”
Hôm nay hắn cuối cùng cũng thu hết can đảm để ra ngoài đi dạo.
Nhưng vẫn là không ra ngoài tốt hơn.
Hắn đem về một vài thứ đồ nhỏ, nói rằng ngựa c.hết thì làm cho sống lại (4) vậy. Ta cau mày nhìn mấy tấm b.ùa cùng chiếc la bàn kì quái kia, còn có những thứ mà ta không biết đó là gì.
Hắn cười, để lộ ra hàm răng trắng bóc, “Thử một chút, nói không chừng tôi còn có thể quay về đó.”
Ta nhìn hắn dán những tấm b.ùa lên cơ thể, miệng không ngừng lẩm nhẩm, “A Di Đà Phật, A Di Đà Phật.”
Ta nhịn không được bật cười, “Đồ của đạo sĩ ngươi cầu Phật làm gì?”
“À ừ nhỉ.” Hắn lại dán thêm một tấm b.ùa nữa lên người, “Hallelujah Hallelujah”
Ta: ……
***
Lúc cả hai đang tranh cãi thì nô tỳ Mộng Trúc của ta vội vã chạy vào, vội tới nỗi thở không ra hơi, “Nương nương người mau đi xem xem! Đại hoàng tử đã dẫn binh tới trước cổng phủ Thái tử rồi, không biết có chuyện gì mà dáng vẻ đùng đùng h.ung d.ữ!”
“Đi!” Ta lập tức đứng dậy đi ra ngoài, đầu cũng không hề ngoảnh lại, “Ngươi ở yên trong điện, đừng đi ra!”
Ta vội vàng chạy tới mở cổng lớn của phủ Thái tử, vừa đúng lúc đối mặt với Đại hoàng tử Sở Thời, ta đưa mắt nhìn đội quân đông nghìn nghịt đang đứng bên ngoài, người nào người nấy đều cầm theo đuốc, những ngọn lửa ánh cam rừng rực ngút trời, chao động trong đêm.
Ta cười một tiếng, nhấc váy bước ra khỏi phủ Thái tử, Sở Thời cũng theo động tác của ta mà lùi lại hai bước, “Đại hoàng tử dựng một màn lớn thế này, không biết đêm nay tới đây là có chuyện gì?”
Đại hoàng tử Sở Thời, sinh ra vạm vỡ cường tráng, nắm trong tay một trong mười hai đạo quân hộ thành, đáng tiếc não lại không biết sử dụng, hành sự lúc nào cũng l.ỗ m.ãng.
Y khăng khăng cho rằng trong phủ Thái tử đang hành thuật vu cổ, phải tới điều tra trước, ta đứng yên trước cổng, không hề nhẫn nhịn tuốt vỏ g.ươm, dù trong lòng có chút thấp thỏm nhưng trên mặt lại vô cùng bình tĩnh.
Trong lúc hai bên đang giằng co, Bạch Khinh An bỗng bước ra, hắn kéo ta sang một bên, thân hình cao lớn khiến người ta có cảm giác bị áp chế, hắn hất cằm, “Đại ca cứ tự nhiên, nhưng nếu như không tìm được chứng cứ, vậy thì nên làm thế nào đây?”
Sở Thời liếc nhìn vẻ mặt lãnh đạm của ta và Bạch Khinh An, trong ngày đông cũng đổ cả mồ hôi, cuối cùng vẫn không dám đánh cược, lựa chọn rút lui.
Bạch Khinh An ôm lấy cơ thể đang khẽ run rẩy của ta, không có vẻ nhanh nhẹn như thường ngày, “Làm Thái tử thật là mệt quá, chỉ dựa vào lười biếng thì không có cách nào sống tiếp được.”
Bạch Khinh An khiến ta vô cùng bất ngờ, bởi hắn thật sự học hỏi rất nhanh. Lịch sử của Thịnh Tuyên quốc, các đại thần trong triều, mối quan hệ giữa các thế lực, hắn đều đã tường tận cả rồi.
Ta cảm thấy có chút thần kỳ, hắn lại ở trong chăn kéo một nhúm tóc của ta ngáp một cái, lười biếng nói, “Có gì mà khó chứ, tôi là học bá đó.” Nói xong lại thở dài một hơi, “Huống hồ đứng trước n.guy cơ sinh tồn, học một chút những thứ này cũng chẳng phải điều gì to tát, aizz, mặc dù chỗ chúng tôi cũng có chuyện người trong gia đình hào môn tranh giành gia sản, nhưng không giống chỗ mấy người hở chút là muốn lấy m.ạng nhau.”
“Ngươi sợ à?”
“Sợ chứ.” Nói xong hắn nhích lại gần ta, bàn chân ở trong chăn sáp lại gần chân ta. Ta trừng mắt nhìn một cái hắn lại ngoan ngoãn thu chân về, “Hừ, đồ keo kiệt.”
Ta cười thầm trong lòng, hắn vẫn đáng yêu như vậy.
***
Bạch Khinh An đã giả bộ vô cùng xuất sắc, sinh thần hôm ấy ở trong đám đông đảo qua đảo lại, vậy mà không có ai nhìn ra hắn không bình thường.
Ta nhìn hắn cách đó không xa đang cùng người khác nâng ly cạn chén. Ngũ hoàng tử tuổi không lớn, năm nay mới mười lăm, nhưng nói chuyện cùng y rất vui vẻ.
Ta chán nản ngồi một mình trong yến tiệc, chống cằm đưa mắt nhìn xung quang. Chung Dục cũng tới tham gia cung yến, ta liền nheo mắt đánh giá nàng một lượt. Quả thực nàng sinh ra đã xinh đẹp hơn ta, ánh mắt đong đưa mang theo những quyến rũ phong tình. Lúc này đôi mắt h.ồ l.y kia đang nhìn thẳng về phía Tam hoàng tử Sở Chiêu. Mà Tam hoàng tử vẻ mặt bình thản khẽ liếc nhìn nàng một cái, sau đó ánh mắt liền chuyển dời.
Ồ, sao trông có vẻ như vừa phát hiện ra một chuyện bát quái nào vậy.
***
Trên đường trở về ta nhịn không được nói chuyện này với Bạch Khinh An, hắn nghe xong liền ngáp một cái, rồi ghé sát đầu vào vai ta, “Được rồi, vậy về sau chị tránh xa em gái mình một chút.”
“Hả?? Tại sao?”
“Đại hoàng tử cực kỳ ngốc nghếch, cho nên đã bị người khác tính kế mới xông vào phủ Thái tử. Vậy thì người giả dạng đạo sĩ gài bẫy tôi là ai? Ai là người biết trong thời gian qua tôi có hứng thú với việc tu luyện đạo sĩ? Những người từng tới phủ Thái tử không có ai đáng ngờ, tôi đều đã tra cả rồi.”
Ta nghe xong sững sờ một hồi, “Ngươi là đang nói Chung Dục, cùng Tam hoàng tử?”
Hắn gật gật đầu, trên mặt mang theo vẻ ưu việt, “Không có chuyện gì thì xem nhiều phim cung đấu nhà Thanh một chút.”
***
Mặc dù nghe hắn nói như vậy, nhưng ta rốt cuộc vẫn không đi chất vấn Chung Dục chuyện gì, nếu như đoán sai, chẳng phải sẽ đánh m.ất đi tình tỷ muội hay sao.
Thời điểm cuối năm, ta nhiễm phải phong hàn. Bạch Khinh An ngày ngày ở bên ta, xem ra vô cùng lo lắng. Ta nằm trên giường nhìn hắn, “Chỉ là bệnh nhẹ thôi mà, ngươi lo lắng làm gì?”
Hắn lắc đầu không đồng tình, “Nếu như ở chỗ chúng tôi thì tôi cũng không lo lắng đâu, nhưng chị xem chỗ mấy người, điều kiện y tế không tốt, ngay đến cả amoxycillin cũng không có, lỡ may….”
Hắn lập tức dừng lại, không tiếp tục nói nữa.
Ta cảm thấy rất mới lạ, trước kia khi Sở Mạt còn ở đây, lúc ta bị bệnh, chàng dường như chưa từng lo lắng đến thế. Ta xoa xoa đầu hắn, “Yên tâm, sẽ không sao đâu.”
Hắn nghiêng người, tựa đầu vào vai ta, “Chị A Thận, mau khỏe lại nhé, nếu như tôi không trở về được, tôi cũng không dám nói với người khác rằng mình đến từ tương lai đâu, không có chị, tôi thật sự chỉ có một mình thôi.”
Ta dường như đột nhiên hiểu ra hắn đang sợ hãi điều gì.
“Đừng sợ, mau hát cho ta nghe đi.”
“Chị muốn nghe bài gì?”
“Thần khúc xuyên không.”
Hắn bật cười, “Quả nhiên, bài hát của thầy Ngũ Bách rất có m.a lực.”
Ta lắng nghe giọng hát dịu dàng của hắn ngân nga giai điệu kì lạ kia, khẽ nhắm mắt lại.
Mộng Trúc mở cửa, chuẩn bị bước vào canh giữ, kết quả trông thấy Bạch Khinh An đang tựa vào mép giường, ánh mắt rũ xuống đầy lo âu nhưng lại vô cùng dịu dàng, ta nhắm mắt yên tĩnh đi vào giấc ngủ, ánh nắng xuyên qua cửa sổ phủ lên mọi đồ vật trong phòng một quầng sáng, hài hòa tựa tranh vẽ, bất cứ ai bước vào cũng đều giống như làm phiền. Mộng Trúc lại nhẹ nhàng lui ra.
***
Đêm giao thừa, bệnh phong hàn của ta vẫn chưa khỏi nên không tới cung yến, Bạch Khinh An phải tự mình đi, trước khi đi còn kéo tay ta dặn tới dặn lui. Cuối cùng vẫn là ta phải đẩy hắn ra ngoài. Hắn nói nhất định sẽ về sớm một chút.
Ta nằm trên giường, bất giác mỉm cười.
Quả thực hắn trở về rất sớm, còn mang theo cả một tin tức lớn.
Xa kỵ tướng quân Vệ Nghiêu trong cung yến đã cầu thân cho muội muội Vệ Uyển của mình, cư nhiên muốn gả cho hắn làm Trắc phi. Ta nghe xong liền đứng dậy, xoa cằm nói.
“Không được.”
Nét u sầu trên gương mặt hắn dần biến mất, ngược lại còn có chút vui vẻ.
Ta nói tiếp, “Vệ Nghiêu có công trạng, có binh quyền nhưng lại càn rỡ, có người đã bắt đầu dâng thư buộc t.ội, thái độ của phụ hoàng đối với người này vẫn chưa rõ ràng, mối thân này, không được kết.”
Khóe mắt hắn rũ xuống, “Chị nói không được, là vì cái này?”
Ta cảm thấy kỳ lạ, “Nếu không thì còn vì sao?”
“…. Chị không ghen à?”
Ta lắc đầu, hắn nhích lại gần ta, vội nói, “Có phải chị không hiểu thế nào là ghen phải không, tức là…”
“Ta hiểu.” Ta ngắt lời hắn.
“Vậy nếu tôi đi n.goại t.ình, chị cũng không tức giận ư?”
“N.goại t.ình?” Cái này thì ta thật sự không hiểu.
“Đúng rồi, có vợ rồi còn ra ngoài làm b.ậy với người khác nghĩa là n.goại t.ình.”
“Ngươi lấy nàng ta, nàng ta chính là Trắc phi của ngươi, không tính là làm b.ậy.”
Ngữ khí của hắn lại thêm phần vội vã, “Nhưng tôi hôn cô ta, ngủ cùng cô ta, chị có thể chấp nhận không?”
Ta tưởng tượng ra viễn cảnh đó, trong lòng có hơi chua xót, nhưng ta hiểu cho dù là Sở Mạt hay Bạch Khinh An thì giờ đây cũng là Thái tử, sau này là Hoàng đế, chắc chắn sẽ không chỉ có một mình ta. Ta trầm mặc một hồi, cũng không biết sự im lặng này có ý nghĩa gì trong mắt hắn.
Hắn lật người bước xuống giường rồi đi ra ngoài, trước khi quay người ta còn nhìn thấy mắt hắn có hơi đỏ. Đứa trẻ này hình như thật sự tổn thương rồi.
Ta thở dài một hơi, không phải là ta không hiểu hắn có ý gì, chỉ là vẫn không biết phải trả lời như thế nào. Đối với ta, hắn là một sự tồn tại hoàn toàn không chắc chắn, ta không biết lúc nào hắn đến, cũng không biết khi nào hắn sẽ biến m.ất.
Bạch Khinh An ở bên kia ngây ngốc nhìn tấm màn, miệng không ngừng lẩm bẩm, “Chị A Thận có thích mình không nhỉ? Nếu như thích mình thì tại sao lại không hề tức giận, mình sắp cưới người con gái khác đó, chuyện này còn nghiêm trọng hơn cả việc bật mic cùng người khác chơi game nữa, chị ấy một chút phản ứng cũng không có, liệu có phải thật sự không thích mình không? Nhưng nếu không thích thì tại sao lại đối xử với mình tốt như vậy, khó chịu quá aaaaaa.” Hắn đang tâm phiền ý loạn bỗng nhìn thấy trên đầu giường có đặt một bình hoa, liền quay người ngồi xuống, cầm lấy cành hoa đào trong bình, bứt một cánh, “Chị A Thận thích mình…”
Rồi lại bứt một cánh, “Chị ấy không thích mình.”
Rồi lại bứt một cánh, “Chị ấy thích mình.”
…
Hắn nhìn cánh hoa cuối cùng trong tay mình, “Chị ấy không thích mình huhuhu, mình không tin!” Hắn quăng cành hoa trơ trọi đi, nằm ngửa mặt trên giường, “Thôi vậy, trước hết phải nghĩ xem nên vứt bỏ mối tình x.ui x.ẻo này như thế nào đã.”
(1), (2): tên và lời bài hát nhạc phim Muốn gặp anh
(3) con của vợ lẽ/thiếp
(4) ý nói còn nước còn tát
