SUỐI NGUỒN: NHỮNG ĐOẠN ĐỐI THOẠI ĐẦY TÍNH TRIẾT LÝ

Được mệnh danh là một tiểu thuyết kinh điển cần đọc, Suối Nguồn mang đến cho độc giả những cảm nhận rất riêng thông qua từng tuyến nhân vật được bộc lộ trong tác phẩm.

Đôi khi bạn sẽ thấy mình trong mỗi tính cách của từng nhân vật được miêu tả thông qua lời nói, cử chỉ và hành động.

Mỗi chương là một nhân vật điển hình. Một Peter Keating tham vọng thành công bằng mọi giá, một Gail Wynand mạnh mẽ, quyết tâm, trách nhiệm, người lập ra tờ Ngọn cờ và cũng chính người này cho dẹp bỏ đứa con mình đã khó khăn lắm mới có được. Một Howard Roark nổi bật ở cái tôi tự do, mang đậm dấu ấn cá nhân trong từng công trình mình tạo nên.

Bạn đọc sẽ tìm thấy những con người điển hình trong cuộc sống ở bất kỳ thời đại nào. Đó cũng là lý do Suối nguồn đến nay vẫn sống, vẫn có giá trị. Thông qua những triết lý được thốt lên bằng lời nhân vật, người đọc sẽ tìm thấy những giá trị của chính mình để khắc sâu và để chiêm nghiệm.

Dưới đây là những trích đoạn trong tác phẩm, những lời đối thoại của các nhân vật cho bạn đọc những triết lý cần ngẫm nghĩ ngay trong cuộc sống hiện tại. Từ việc chọn cho mình một người bạn đời để đi cùng cho đến những giá trị của bản thân cần giữ gìn.

Xem chi tiết tại: http://ldp.to/suoi-nguon

▪ Một đoạn trích của phần đầu tác phẩm, cuộc trò chuyện giữa Peter Keating và mẹ anh về một người con gái anh yêu và sẽ cưới.

“Nào, mẹ con sẽ không nghe bất cứ lời phản đối nào dâu.

Mẹ không hề có lời phản đối nào, Bà Keating nói

Mẹ con muốn mẹ hiểu rằng con yêu Katie, bây giờ không có cái gì có thể ngăn cản con cưới cô ấy, và mọi chuyện sẽ như thế.

Rất tốt, Peter

Con không hiểu mẹ không thích cô ấy ở điểm nào

Mẹ thích hay không thích gì đâu còn quan trọng với con nữa rồi.

Ồ có chứ mẹ, tất nhiên là nó quan trọng với con chứ! Mẹ biết điều này mà. Làm sao mẹ lại có thể nói vậy được?

Peter về phía mẹ thì chẳng có gì là thích hay không thích cả. Mẹ không nghĩ cho bản thân mình, bởi trên đời này không còn có gì làm mẹ quan tâm, ngoại trừ con. Như thế có thể lạc hậu, nhưng mẹ là như thế đấy. Mẹ biết mẹ không nên như vậy, bởi vì ngày nay tụi trẻ không đánh giá cao suy nghĩ này nhưng mẹ không thể như vậy.

Ồ mẹ, mẹ biết con đánh giá cao điều đó mà! Mẹ biết con sẽ không muốn làm mẹ buồn.

Con không thể làm mẹ buồn, Peter, trừ khi con tự làm tổn thương bản thân mình. Và đó là … đó là một điều thật khó chịu đựng.

Làm thế nào mà con lại làm tổn thương mình được?

Được rồi, nếu như con không từ chối nghe mẹ nói…

Con chưa bao giờ từ chối nghe mẹ nói

Nếu như con thật sự muốn nghe ý kiến của mẹ, mẹ sẽ nói rằng đây chính là nấm mồ cho 29 năm đời mẹ, cho tất cả niềm hy vọng mẹ đặt vào con.

Nhưng tại sao, tại sao chứ?

Không phải mẹ không thích Catherine, Peter ạ. Mẹ rất thích cô bé. Nó là một cô gái tốt – nếu như nó không để bản thân mình bị suy sụp thường xuyên và cứ tưởng tượng ra đủ thứ như vậy. Tuy nhiên nó là một cô gái đáng trân trọng và mẹ nghĩ nó sẽ là một người vợ tốt cho bất kỳ ai. Cho bất kỳ một người đàn ông nào tốt bụng, cần cù và đáng kính. Nhưng để mà nghĩ nó dành cho con, Peter! Cho con!

Nhưng…

Con là người khiêm tốn, Peter. Con quá khiêm tốn. Đó luôn là vấn đề của con. Con không đề cao bản thân mình. Con nghĩ mình chỉ giống như bất kỳ ai khác.

Con chắc chắn không nghĩ như vậy! Và con sẽ không để ai nghĩ về con như vậy!

Vậy thì hãy dùng cái đầu của con đi! Con không biết cái gì đang chờ con phía trước sao? Con không thấy con đã đi được bao xa và con sẽ còn tiến được bao xa nữa à? Con có một cơ hội để trở thành – à, không phải là người giỏi nhất nhưng cũng khá gần như đứng đầu trong nghành kiến trúc, và..

Khá gần vị trí dẫn đầu? Đó là điều mẹ nghĩ ư? Nếu như con không thể là người thật sự giỏi nhất, nếu như lúc còn sống mà con không thể là kiến trúc sư đứng đầu cả cái nước này – thì con chẳng thèm dính vào cái nghề này một tí nào!

À, nhưng một người không thể đạt được điều đó bằng cách trượt dốc trong công việc, Peter. Một người không thể đứng đầu trong bất cứ cái gì nếu không có dũng khí hy sinh một số thứ.

Nhưng…

Cuộc sống của con thuộc về con, Peter, nếu như con đang thực sự hướng đến mục tiêu cao. Con không được phép để cho bản thân mình thỏa mãn bất kỳ ý thích nhất thời nào như bao người bình thường khác có thể làm, bởi vì đối với họ, đằng nào nào thì cũng chẳng ích gì. Peter, không còn là chuyện con hay mẹ hay chuyện chúng ta cảm thấy thế nào nữa. Đấy là sự nghiệp của con. Để có được sự đánh giá cao của những người khác con phải có sức mạnh để từ chối bản thân mình.

Mẹ chỉ không thích Katie và mẹ để thành kiến của riêng mình.

Mẹ không thích cô ấy ở điểm nào cơ chứ? Ồ, tất nhiên là mẹ không thể nói rằng mẹ ủng hộ một cô gái thiếu sự quan tâm đến người yêu của mình đến nỗi chạy đến và làm anh ta lo lắng chẳng vì cái gì cả, và đòi hỏi anh ta ném tương lai của mình qua cửa sổ chỉ vì cô ta có những ý nghĩ điên rồ. Điều này cho thấy con có thể trông chờ sự giúp đỡ gì từ một người vợ như vậy. Tuy nhiên về phía mẹ nếu như con nghĩ rằng mẹ lo lắng cho bản thân mình – thì, con đúng là mù quáng, Peter ạ. Con không thấy là đối với cá nhân mẹ thì đấy sẽ là sự kết hợp hoàn hảo? Bởi vì mẹ chẳng có vấn đề gì với Catherine cả, mẹ có thể sống hòa thuận với nó một cách tốt đẹp, nó sẽ kính trọng và nghe lời mẹ chồng. Trong khi đó, mặt khác, cô Francon…

Anh cau mày. Anh biết điều này sẽ đến. Đó chính là chủ đề anh sợ phải nghe nói đến.

Ồ chính thế đấy, Peter, bà Keating nói một cách lặng lẽ và chắc chắn, chúng ta phải nói về chuyện này

……….

Mẹ ơi, làm ơn, anh thì thầm, một cách tuyệt vọng đến nỗi bà có thể cho phép mình tiếp tục mà không hề kiềm chế bản thân.

Đây là loại vợ mà con sẽ có. Một cô gái bé nhỏ vụng về không biết cả phải đặt tay đặt chân ở đâu nữa. Một cô gái bẽn lẽn luôn chạy trốn bất cứ người quan trọng nào mà con muốn mời về nhà. Vậy con nghĩ là con giỏi lắm sao Peter? Đừng có đánh lừa bản thân mình nữa, Peter Keating! Không có một người đàn ông thành đạt nào lại đạt đến thành công một mình đâu. Con đừng có coi thường, một người phụ nữ thích hợp sẽ giúp được người chồng rất nhiều. Cái ông Francon của con đã không lấy một cô phục vụ phòng, con có thể cá cả đời mình là ông ta đã không làm như vậy! Hãy thử nhìn nhận mọi việc qua con mắt của những người khác một chút xem. Họ sẽ nghĩ gì về cô vợ của con? Họ sẽ nghĩ con như thế nào? Con không thể nào kiếm sống bằng cách xây chuồng gà cho mấy thằng kiết xác, đừng có quên điều đó! Con phải chơi một ván cờ lớn như những người vĩ đại trong thế giới này. Con phải noi gương họ. Người ta sẽ nghĩ gì về một người đàn ông cưới một cô gái nhỏ bé tầm thường như vậy? Họ sẽ ngưỡng mộ con? Họ sẽ tin tưởng con? Họ sẽ kính trọng con?

………….

Leave a Reply

Your email address will not be published.