Sinh nhật đầu tiên.

Ngày trước, bạn bè tui đứa nào cũng được tổ chức sinh nhật. Nào là thổi nến, cắt bánh lại còn mời lắm đứa dự tiệc của mình. Chụp hình tanh tách. Trông rất thích.

Lần nào sang tuổi mới tui cũng muốn được bố mẹ chuẩn bị một cái tiệc sinh nhật như thế. Be bé thôi cũng được. Có mỗi chiếc bánh kem thôi cũng không sao.

Nhưng chẳng bao giờ được.

Dần dà tui cũng quen dần với việc đó. Xem nó như một ngày bình thường trong năm.

Mà tui, cũng ghét bánh kem từ dạo đó.

Tui có vài đứa bạn, không nhiều. Nhưng đủ để khi cần cả bọn đều có mặt.

Tụi tui vừa hoàn thành khóa luận tốt nghiệp, thế là cả bọn rủ nhau ăn mừng. Dù chưa biết được bao nhiêu điểm.

Ăn trước rồi tính.

Cả bọn gọi lắm món. Ăn no căng bụng lại rủ đi uống gì đó. Đi thì đi. Dù sao tui cũng rảnh.

Quái lạ. Lúc đi hẳn là 4 đứa, thế quái nào đến quán lại thiếu một đứa?

  • Nó có việc nên xin về trước, một lát qua sau. – Một đứa nói.

Quán hôm nay khá vắng. Chỉ có mỗi tụi tui. Yên tĩnh cực.

Tụi tui ngồi chơi xếp gỗ cùng nhau. Đứa nào thua thì hát.

Tui thua.

Trước sự ép buộc của tụi nó. Tui đành phải oang oang cái giọng vịt đực của mình ra.

Tụi nó còn ghi âm. Tui ngượng chín cả mặt.

“Happy birthday to you. Happy birthday to you.

Happy birthday, happy birthday

Happy birthday to you.”

Bạn tui từ cầu thang bước lên, trên tay là chiếc bánh kem.

Bánh kem màu vàng nhạt, bên trên là một lớp hạt ngô, lại có gắn mấy cái cây trang trí kèm cái bảng “Happy birthday Shmily” rất xinh.

  • Bất ngờ chưa? Tưởng tụi này quên sinh nhật bà rồi chứ gì? Buồn lắm chứ gì? Tủi thân lắm chứ gì?

Nhìn cái cách nó đá đểu tui lại thấy buồn cười.

Thú thật, từ lâu tui đã quên đi cái sinh nhật của mình rồi. Tại tui thấy nó không còn quan trọng nữa.

Tụi nó bắt đầu gắn thêm nến vào.

  • Bà muốn mấy tuổi? Hay cho hai tuổi thôi nha! Cho trẻ.

Tui ngơ ra. Không biết.

Thế là trên bánh sinh nhật liền xuất hiện hai cây nến.

Bài hát Happy birthday lại vang lên.

  • Thổi nến đi – Tụi nó giục.

Tui nghe theo. Thổi cái phù.

Thổi nến xong thì làm gì nhỉ?

Tim tui lại đập liên hồi, đầu tui trống rỗng, bối rối, tay chân luống ca luống cuống không biết làm gì. Tại tui có bao giờ được tổ chức sinh nhật cho đâu.

Nó lấy từ trong balo ra hộp quà.

  • Tặng bà nè. Tui mang balo cả tối chỉ để giấu cái hộp quà cho đó. Mở ra xem thử đi!

Hộp quà khá to. Vừa mở ra thì thấy một chú bò con tròn xoe. Mềm mại. Em còn đang cười với tui.

Ngước lên thì thấy tụi nó cười toe. Bánh kem cũng đã được cắt cẩn thận, đều tăm tắp.

  • Ăn đi, ăn đi. Bánh đặc biệt làm cho bà đó. Ngon lắm. Ăn đi.

Đó là cái bánh sinh nhật đầu tiên của tui. Tui không nỡ ăn.

Nhưng tụi nó thúc quá tui cũng cầm lên.

Xúc một muỗng, hai muỗng rồi ba muỗng.

Hóa ra bánh kem cũng không khó ăn như tui tưởng tượng.

Hình như nó cũng không còn đáng ghét nữa.

Thì ra cảm giác có sinh nhật là như thế.

Thật thích!

Cre: @nhungdieubexiuxiu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *