ÔNG BA ĐÃNG TRÍ

Ông Ba chở vợ đi chợ. Chợ vùng ven tràn ra lề đường, nhất là sau năm giờ chiều. Bà Ba xuống xe xách giỏ đi te te, mắt dáo dác tìm mua chân giò, đuôi heo, bắp chuối vừa trổ, tức là chưa ra quày chuối. Nghe nói đàn ông ăn món này chống trầm cảm, thiếu máu, giảm lượng đường huyết, loại bỏ các tổn thương oxy hóa dẫn đến bệnh ung thư và bệnh tim, tăng nguồn cung cấp sữa mẹ. Ăn bắp chuối hằng ngày ngăn ngừa các rối loạn thần kinh như bệnh Parkinson và Alzheimer…     

  Bà Ba làm món này bồi dưỡng cho ông Ba và con dâu. Cả ngày ổng chẳng nói gì, hay cáu ghét, nói trước quên sau. Không bị trầm cảm là gì ? Không mất trí là gì ? Con dâu thiếu sữa, bà đã mua đu đủ hườm hườm nấu với cá chép hoặc cá lóc đến rau lang xào thịt heo nạc vẫn không đủ sữa cho cháu nội bà.  

    Bà Ba đã tốt nghiệp lớp điều dưỡng tại Viện Quốc gia y tế công cộng Saigon. Cũng do nghiệp dĩ, bà chăm sóc sức khoẻ mọi người trong nhà như ở bệnh viện. Bà định đoạt, chọn lựa mọi nguồn dinh dưỡng. Phòng ăn treo tấm bảng đen, ghi rõ thực đơn hằng ngày, nhiều khi ông Ba còm ròm nhưng không hiệu quả, thôi đành cố ăn cho vui lòng bà. Đôi lúc ông Ba và lũ trẻ thèm ăn xôi, ăn phở, cha con ông chờ bà ra khỏi nhà là ăn vụng, thi nhau húp xì xụp, hít hà.

  Ông Ba, từ ngày về hưu, không còn hăng hái hoạt bát như xưa. Ông vùi đầu trong thư phòng đọc sách, báo chí. Các chương trình trên TV không hấp dẫn ông, đám bạn ông vắng dần vì đôi mắt kém thân thiện của bà. Không rượu, không chè, không bia ôm, nhảy nhót, ông chịu được. Nhưng không bạn bè ông như chết hẳn. Bà khuyến khích ông vào hội người cao tuổi, hội hưu trí, nhưng đâu phải ai cũng là bạn? Ông thử giao tiếp vài lần, nhưng không hợp, kẻ thì vênh vênh váo váo, đeo huy chương đi tập thể dục. Kẻ thì nói chuyện trên trời, chê bai lớp trẻ chẳng ra gì. Toàn khoe khoang cái thời đương chức, đương quyền…

  Ông ngắm nhìn những người buôn gánh bán bưng, mồ hôi chảy dài xuống cổ, chảy theo sống lưng. Ông rơm rớm nước mắt khi thấy cô thiếu nữ, nhỏ hơn con ông, gò lưng đạp xe, kéo theo xe ba gác chở đủ loại rau, bí, khổ qua, bầu, đậu rồng… Ông định bước tới mua quả bí, sực nhớ chở vợ đi chợ, nên thôi.

  Ngày xưa, khi ông được bố trí công tác giải phóng mặt bằng cho dự án khu đô thị mới. Ông xin chuyển sang công việc khác nhưng không thể nói rõ lý do. Những buổi chiều ông lang thang qua sân đình, cây đa già hàng trăm năm tuổi, cổng làng phủ kín rêu phong. Ông thở dài, chúng sẽ biến mất không tăm hơi và nơi đây sẽ được phủ lên những toà nhà tráng lệ, những con đường nhựa mượt mà. Đồng ruộng xanh ngát hương lúa mới, đàn trâu thảnh thơi gặm cỏ, đàn cò bay lả bay la về mỗi chiều muộn, sẽ chỉ còn là chuyện của ngày xưa. 

    “Này, ông già đi chỗ khác!” Tiếng quát oai vệ của anh dân quân, làm ông giật thót người. Ông định thanh minh, nhưng thôi. Đám người mặt lạnh tanh, giật đôi gánh bà bán đậu hủ, mấy rổ cá hấp vất đại lên xe. Cả dãy bán hoa quả, gà vịt, nhang đèn nhốn nháo, thu gọn, kéo lê như chạy giặc. Ông Ba nhìn quanh, nghe lòng trĩu nặng, không thốt nên lời.

    Ông giật mình lần nữa, khi nghe bà Ba la lên: 

– Ông làm gì đứng như trời trồng! Tôi réo không nghe, ông đãng trí quá rồi, về! 

Tác giả: Nguyễn Châu

Leave a Reply

Your email address will not be published.