1.
Tôi thích Kiều Triết hai năm.
Nhưng trong buổi tụ họp cùng các bạn, cậu ấy lại chỉ chăm chăm nhìn về phía Khương Giang, không thèm nhìn tôi lấy một cái.
Tôi vừa khó chịu vừa tủi thân.
Mặc dù bình thường cậu ấy vẫn thường tìm tôi nói chuyện, bài tập thì nhờ tôi giúp đỡ, lúc gặp vấn đề gì thì lại nhờ tôi tư vấn, thi thoảng cũng sẽ nói những câu như kiểu “Chiêu Chiêu thật là đáng yêu…”
Nhưng cậu ấy chưa bao giờ nghiêm túc với tình cảm của tôi cả.
Tôi buồn bã uống từng ly rượu, uống đến lúc đầu óc quay cuồng, người nhẹ bẫng như lên mây.
Giờ này không còn sớm nữa rồi, tôi thật sự hy vọng Kiều Triết có thể mủi lòng thương mà đưa mình về kí túc.
Thế nhưng cậu ấy lại nói, “Tớ phải đưa cậu ấy về mất rồi.”
Tôi gần như đã nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn.
Liền lấy cớ vào nhà vệ sinh một lát.
Vừa vào đến nơi thì liền nhận được tin nhắn của Khương Giang, “Kiều Triết sẽ không thích cậu đâu, bởi vì, cậu vĩnh viễn không bao giờ có thể vượt qua được tôi.”
Giống như tôi, Khương Giang cũng có người mà cô ấy thầm yêu.
Nghe nhỏ Tiểu Mạch kể, là phó giáo sư của trường chúng tôi, tên là Tống Tịnh Hán.
Tôi vẫn chưa gặp thầy ấy lần nào, nhưng có thể có được sự ái mộ của Khương Giang, thì nhất định không phải người tầm thường.
Không biết là do tác động của men say hay là do cơn ghen tuông dẫn lối, tôi mở điện thoại lên quay một đoạn video.
Kể một cách đầy sống động về chuyện tình tay bốn của chúng tôi, còn phần Tống Tịnh Hán yêu thầm tôi, phần này… đương nhiên là được thêm nếm vào rồi.
Mặc dù tình tiết có phần cẩu huyết, nhưng nó lại khiến tôi rất sảng khoái, nhưng điều càng khiến người ta ngã ngửa hơn phải kể đến tiêu đề, “Nam thần của crush của crush yêu thầm tôi.”
Thầm nghĩ sẽ không có ai nhận ra nên tôi liền đăng lên chiếc tài khoản chỉ có vỏn vẹn 5 followers của mình.
Nhưng trước khi xác nhận đăng bài, tôi vẫn cố dùng chút lý trí còn sót lại viết thêm một dòng chú thích, “Tình tiết chỉ mang tính chất hư cấu, xin đừng xem nó là sự thật, xin đừng xem nó là sự thật.”
Nhưng tôi quên mất một điều, cư dân mạng trước nay đều chỉ quan tâm thứ mà họ muốn quan tâm mà thôi.
2.
Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, thấy boxchat có 99+ tin nhắn chưa xem, cả người tôi toát mồ hôi hột.
Nhưng vẫn tự động viên bản thân rằng, có lẽ thông điệp sâu sắc nào đó mà tôi gửi gắm đã đả động đến trái tim người xem nên họ mới tích cực tương tác như thế.
Thế nhưng…
Sự thật thì lúc nào cũng phũ phàng.
3.
Càng đáng sợ hơn là, tôi nhìn thấy không ít comment chỉ mặt gọi tên mình ở dưới video.
“Đồng chí đăng bài là Cố Chiêu Chiêu của viện văn đúng không?”
“Tôi biết là ai tôi biết là ai rồi, crush của người đăng là Kiều Triết, crush của Kiều Triết là Khương Giang.”
“Nam thần của hoa khôi viện văn Khương Giang là ai đấy bà con???”
“Hình như là phó giáo sư trường mình thì phải.”
“Hahaaha, thế là phó giáo sư yêu thầm Cố Chiêu Chiêu á?”
Tôi: …
Tôi dùng tốc độ ánh sáng xóa bỏ chiếc video tội lỗi ấy đi, kết thúc chuỗi căng thẳng kéo dài.
Khi bình ổn lại tôi ra khỏi giường, giả bộ như chưa có gì xảy ra, chuẩn bị đến nhà ăn.
Không bao lâu sau thì Tiểu Mạch gọi đến.
Câu đầu tiên chính là, “Chiêu Chiêu, thầy Tống yêu thầm mày từ khi nào đấy?”
Tôi: …
Làm sao con bé biết được vậy??
4.
Trong nhà ăn, chúng tôi ngồi đối diện với nhau, Tiểu Mạch ngờ vực hỏi, “Nghĩa là, vì mày quá tủi thân nên mới quay video đó?”
“Ừm.”
“Mày thấy video của tao trên newsfeed đúng không?”
“Đâu, trong nhóm chat ấy.”
“Nhóm chat???”
“Ừ, nhóm của hội sinh viên.”
Trời đất quỷ thần trứng hột vịt lộn ơi
Trong nỗi đau khổ bủa vây, tôi gặng hỏi tiếp, “Chắc chỉ sinh viên biết thôi đúng không mày?”
Tiểu Mạch lắc đầu thêm lần nữa, một bộ ái ngại nhìn tôi, “Hình như có đứa… chuyển tiếp cho thầy Tống rồi.”
Tôi nghẹn ngào, nhất thời không biết nói gì thêm.
5.
Không phải tâm linh đâu nhưng mà, hôm nay mi mắt phải của tôi cứ giật liên hồi.
Nhưng biết làm sao bây giờ, tâm thư cũng đã viết rồi, đâm lao thì phải theo lao thôi.
Tôi hít một hơi thật sâu bước vào giảng đường 104.
Còn nửa tiếng nữa mới vào lớp, sao mà đã đông như vậy rồi.
Tôi đi đến chỗ nam sinh ngồi hàng đầu ở gần cửa ra vào, nhẹ giọng hỏi, “Bạn ơi, tiết tiếp theo là tiết của phó giáo sư Tống Tịnh Hán đúng không ạ?”
Cậu ta nghe thấy tiếng hỏi thì ngẩng đầu lên gật đầu xác nhận.
Mặt tôi tự nhiên nóng ran, nam sinh này sao mà đẹp trai thế.
Thấy tôi không nói gì, cậu ấy lại hỏi tiếp, “Có chuyện gì vậy?”
Lúc này, tôi mới trở về thực tại.
“Không, không, lần đầu tiên tớ đến đây, muốn thường thức phong thái của thầy Tống một chút.”
Đối phương hơi chau mày, “Thường thức?”
Tôi lén nuốt nước bọt, gật đầu như giã tỏi.
Chau mày thôi mà, có cần phải đẹp trai như thế không?
Tôi cẩn thận cảm ơn rồi len lỏi xuống hàng ghế gần cuối.
Vào chỗ ngồi, tôi vỗ mạnh vào hai má, cố gắng để lấy lại sự bình tĩnh.
Come on, ngày hôm nay mày đến đây là để xin lỗi thầy Tống đấy Chiêu Chiêu ạ, không được phân tâm!
Tiếng chuông đã điểm.
Phó giáo sư vẫn chưa đến.
Nhưng các sinh viên lại không hề sốt sắng chút nào.
Tôi đang thầm nghĩ, đường đường mà một phó giáo sư mà lại có thể đến muộn, thì, “nam sinh” ở hàng ghế đầu tiên bình tĩnh đứng lên, chậm rãi đi về phía bục giảng.
Mi mắt phải của tôi lại giật rồi.
Không, đừng như vậy chứ, cuộc sống này sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy???
Thầy nhìn một vòng xung quanh lớp học, cuối dùng tầm mắt dừng lại trên người tôi, khẽ cười, “Chúng ta bắt đầu buổi học.”
7.
Phó giáo sư sao lại có thể trẻ như thế?
Thầy ấy và các nam sinh ở đây có điểm nào khác biệt không? À có, đẹp trai và khí chất hơn
Tôi nghĩ phen này xong rồi.
Mặc dù trừ lúc mới bắt đầu đó, thầy cũng không nhìn tôi thêm lần nào nữa…
Nhưng tôi có một linh cảm mãnh liệt rằng thầy đang cười nhạo mình!
Hoặc là, đã nhận ra tôi chính là content creator của cái video chếc dẫm kia
Càng nghĩ càng lo.
Thầy ơi em sai rồi, tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa đâu huhuhu…
8.
Thầy Tống dạy môn mô hình toán học.
Đối với sinh viên viện văn như chúng tôi mà nói chẳng khác nào đang nghe Kinh Thư.
Vậy mà trong buổi học kéo dài đằng đẵng 90’, tôi đã chiến thắng chính mình, không ngủ gật lần nào
Vì sao ư?
Vì thầy đẹp trai?
Vì giọng thầy dễ nghe?
Đều không phải.
Nguyên nhân chỉ có một, chính là…
Tôi chót uống hơi nhiều trà sữa
9.
Cảm xúc dâng trào lắm rồi.
Nhưng tôi không dám động đậy.
Nếu như lúc này tôi đứng lên, thu hút sự chú ý của mọi người, vậy thì e là sẽ càng để lại ấn tượng sâu sắc.
Thế là, tôi chỉ đánh cắn răng chịu đựng.
Vừa ngẩng đầu lên thì liền va phải ánh mắt của thầy.
Ánh mắt vốn luôn bình tĩnh lúc này rõ ràng đã có vài phần sững lại.
Nhưng sự sững sờ ấy không kéo dài quá lâu, thầy nhanh chóng chuyển rời tầm mắt, hình như là để nhịn cười
Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, tôi chỉ ước muốn có một cái hố để chui xuống.
Cuộc sống của tôi hai ngày gần đây có lẽ chỉ tóm gọn lại bằng một chữ thôi, NHỤK
Cuối cùng cũng hết giờ.
Tôi chạy như bay ra khỏi lớp học để …, đến lúc trở lại thì chậm mất một bước.
Tống Tịnh Hán rời đi rồi, cả phòng chỉ còn lại hai sinh viên tự học.
Tôi thở dài ảo não, không giấu được sự thất vọng.
Nhưng mà bức thư trong túi đã nhắc nhở tôi rằng, phải dứt khoát giải quyết chuyện này.
Vậy là tôi lấy lại tinh thần, hùng hổ đi về phía phòng làm việc của phó giáo sư.
Mới 5 giờ chiều nhưng trời mùa đông thường tối sớm, trên đường chỉ còn lác đác vài bạn sinh viên.
Không thấy bóng dáng của thầy đâu cả.
Xem ra hôm nay không được rồi.
Cắn răng xin nghỉ một buổi, vậy mà…
“Tìm tôi?”
Một giọng nói trầm ấm vang lên.
Tôi quay đầu lại, cả người ngơ ngác như bị nhan sắc trước mặt hớp hồn.
Thấy tôi không động đậy, thầy đành phải chủ động trước.
Tầm mắt thầy dừng lại trên tấm thẻ sinh viên của tôi, ý vị hỏi, “Sinh viên của viện văn?”
Tôi muốn gật đầu nhưng không dám …
Thật là mất mặt viện văn quá.
“Có chuyện gì vậy?”
Xem ra thầy vẫn chưa nhận ra tôi rồi.
“Em có chuyện rất quan trọng muốn nói với thầy.”
Hít một hơi thật sâu, định bụng sẽ dứt khoát lôi bức thư “tạ tội” từ trong túi ra.
Thế nhưng không biết vì sao bên trong túi lại ươn ướt.
* Bình nước vỡ mất tiêu rồi.
Dù còn một chút nước nhưng mà nó cũng đủ khiến cho bức tâm thư của tôi nhòe nát.
Chà, thật là muốn chửi thề quá.
Tôi đau khổ ngẩng đầu lên nhìn thầy.
Thầy ái ngại nhìn tôi.
Cúi đầu rồi lại ngẩng đầu, tôi lí nhí hỏi, “Thầy ơi, thầy add wechat của em được không ạ?”
???
“…”
11.
Ngồi trên xe bus, tôi thầm nghĩ, hay là giải quyết luôn cho xong.
Nghĩ là làm, tôi mở wechat lên, boxchat ngoài tin nhắn xác nhận đã đồng ý kết bạn thì vẫn lặng im như tờ.
Nick wechat cũng là tên của thầy luôn, ảnh đại diện là hình của một phi hành gia.
Mới đầu còn cảm thấy được an ủi đôi chút thì được thầy xác nhận, bây giờ xem ra … hình như là tài khoản chỉ dành riêng cho công việc rồi.
Có lẽ chỉ cần là sinh viên của trường, thầy sẽ đồng ý thôi.
Tôi định đánh vài dòng để bày tỏ sự ăn năn và nuối tiếc vì sự cố vừa rồi, nhưng cắt gọt mãi, cuối cùng lại xóa hết đi.
Hôm nay có lẽ không phải là một ngày tốt để làm việc lớn, để hôm khác vậy.
Sau đó liền lượn qua weibo một lát.
Đang lượn lờ weibo thì lại thấy đói, tôi liền gửi một hồng bao qua cho Tiểu Mạch, kèm với lời nhắn, “Mua cho đại ca ít bánh gà.”
Theo lẽ thường thì giờ này Tiểu Mạch đã về rồi, sao mãi không thấy hồi âm vậy.
Tôi sốt ruột mở lên xem thử.
Xong rồi, xong rồi, xong thật rồi.
Người mà tôi gửi hồng bao khi nãy, lại là Tống Tịnh Hán
…
12.
“Thầy ơi, em gửi nhầm ạ, thầy cứ coi như chưa nhìn thấy, em xin thầy!!”
Hai phút sau…
“Ừm.”
13.
Thật muốn xách balo ra khỏi thành phố này quá
Chỉ trong hai ngày, tôi đã làm ra không biết bao nhiêu chuyện hoang đường.
Hoang đường đến mức, giờ này tôi cũng không biết phải mở lời với thầy như thế nào nữa rồi.
Tôi thầm nghĩ, hay là cứ để câu chuyện kia lặng thầm đi vào dĩ vãng đi, có lẽ sẽ tốt hơn…
…
Thứ bảy, đang nằm co ro trên giường thì Tiểu Mạch lon ton chạy tới, “Kiều Triết và Khương Giang cùng đi khu vui chơi này,”
“Ừm.”
“Hai đứa nó còn đăng ảnh nữa.”
“Ừm.”
Tiểu Mạch kinh ngạc, “Vẫn chưa hết shock vì vụ kia hả?”
Tôi lắc đầu nguầy nguậy, “Tao đã nhìn ra chân lý cuộc đời, ngày ngày chăm chú nhìn theo bọn họ thì có ý nghĩa gì?”
Tiểu Mạch bĩu môi, “À thế à…”
Vẫn là con bé hiểu tôi nhất, bởi ngay sau khi nó đi, tôi liền phóng lên wechat xem thử.
Cùng một caption, cùng một bức ảnh.
Ai không biết còn tưởng họ khẳng định chủ quyền với bàn dân thiên hạ rồi đấy.
Tôi không nhịn được mà gửi tin nhắn cho Khương Giang, “Cậu thật lòng thích Kiều Triết rồi đúng không?”
Rõ ràng chỉ là một câu hỏi đơn thuần, chẳng hiểu sao Khương Giang lại cảm giác như tôi đang khiêu chiến cậu ấy mà bực bội đáp, “Cậu ấy thích tôi là đủ rồi, hơn nữa kể cả bây giờ tôi chưa thích thì cũng không đồng nghĩa là không thể không thích, chuyện tình cảm có thể bồi dưỡng, hiểu chưa?”
Hiểu cái mông
Tôi định nhắn cho Kiều Triết, hỏi cậu ta hôm nay đi chơi có vui không, nhưng cuối cùng lại thôi.
Tôi đáng ra phải chấm dứt chuyện này sớm hơn mới phải, bởi có một điều chắc chắn rằng, tôi hiểu rõ tình cảm của cậu ấy đối với mình hơn ai hết.
Chỉ là tôi đang tự huyễn hoặc, à không, chỉ là không dám đối diện với sự thật mà thôi.
Ngày hôm nay tôi nghĩ mình sẽ buồn lắm, nhưng thực ra cảm giác kết thúc lại không buồn đến thế, nói đúng hơn thì cảm giác lúc này chính là một sự giải thoát, cho cả tôi và cậu.
14.
Buổi tối, anh tr/a/i gọi điện đến.
“Lát nữa anh đến tiệm cơm ở trước cổng trường em, có đến không?”
“Có ai không ạ?”
“Có bạn anh thôi.”
Tôi “vâng” một tiếng, vốn dĩ định từ chối nhưng cái bụng lại muốn đảo chính.
Vì một người đàn ông mà đói, có đáng không?
Lúc đến trước cửa tiệm, anh tr/a/i bất ngờ hỏi, “Khóc hả?”
Tôi lắc đầu.
“Bởi vì thằng nhóc Kiều Triết ấy đúng không?”
“Em đã bảo là không khóc rồi mà, anh cố chấp ghê cơ.”
Nếu là những ngày khác chắc chắn tôi đã ăn mấy cái cốc đầu vì tội dám trả treo với anh t/ra/i, nhưng hôm nay chắc anh thấy tôi mắt đỏ hoe nên lại thôi.
Bên ngoài hơi lạnh nên hai anh em bảo nhau đi vào.
“Bạn anh sắp đến rồi.”
“Ai thế ạ?”
“Bạn hồi đại học của anh, mày chưa chắc đã biết đâu.”
“Ơ nhưng mà có khi cũng biết đấy, nó là giảng viên ở trường này mà.”
Anh tôi vừa nói vừa chỉ tay về phía trường tôi…
Da gà da vịt của tôi tự nhiên lại nổi lên.
Năm nay anh 29 tuổi, bạn đại học của anh chắc cũng tầm tuổi này, nhưng thầy Tống nhìn trẻ như thế, nên khả năng người bạn kia là thấy ấy không cao.
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng tôi vẫn hỏi thuận miệng hỏi thêm, “Anh ấy tên gì ạ?”
Anh tôi đột nhiên giơ tay lên cao, “Ở đây, mày ơi.”
Tôi tò mò nghiêng người ra xem thử, một hình bóng khá quen thuộc…
Lúc này anh trai mới cười hihi đáp, “Nó tên là Tống Tịnh Hán.”
…
15.
Không khác thì sét đánh ngang tai
Đang vào lúc tôi sắp co giò lên chạy thì ông anh quý hóa lại tiếp, “Lớn đầu rồi mà gặp người lớn còn không biết chào hỏi?”
…
Lúc Tống Tịnh Hán ngồi vào chỗ, nhìn thầy tôi, đôi mắt bồ câu xinh đẹp rõ ràng đã có vài phần sửng sốt.
Ông anh guột không hề phát hiện ra điểm bất thường, vội vàng đỡ lời, “Tịnh Hán, đây là em gái tao, Cố Chiêu Chiêu, học ở Viện văn ở trường mày đấy.”
16.
Tôi như bị tê liệt, nhân sinh không còn gì đáng để lưu luyến nữa rồi.
Vậy mà ông anh tr/a/i vẫn cứ liên hoàn bổ đao, “Mau, gọi một tiếng anh đi.”
…
Tôi gượng gạo cười, “Em chào thầy.”
Anh trai tôi, “???”
Tống Tịnh Hán bình tĩnh gật đầu, “Ngồi xuống đi.”
“Hai người biết nhau hả?”
Tống Tịnh Hán, “Ừm.”
“Mày dạy ở viện toán cơ mà?”
Tôi vẫn chưa chuẩn bị đủ tâm lý và tiền bạc để bỏ trốn khỏi thành phố này
nên vội vàng lấy thực đơn đến, “Anh ơi gọi món đi, em đói rồi!”
17.
Bầu không khí ngại ngùng cũng vì thế mà giảm đi được mấy phần.
Tôi ngồi đối diện với Tống Tịnh Hán, nhưng không có mặt mũi nào để nhìn thầy ấy nên suốt buổi cứ quay sang phía anh t/ra/i.
Đến độ ông ấy phải hỏi, “Hôm nay anh mày đẹp tr/ai nhất đúng không?”
Tôi cúi đầu, không dám nói gì
Bọn họ ăn thịt còn tôi ăn cháo.
Chưa bình yên được bao lâu thì anh tr/ai lại hỏi, “Thất tình mà mất khẩu vị luôn rồi à?”
…
Làm thế nào bây giờ, tôi muốn đánh người quá.
Nhưng hình như thầy đang nhìn tôi thì phải.
Cố gắng nhịn xuống, đúng rồi, nhịn xuống!
Một lát sau, tôi lén lút ngẩng đầu lên, trùng hợp lại mặt đối mặt với thầy.
Từ góc độ và khoảng cách này, tôi có thể nhìn rõ sống mũi của thầy, khuôn miệng của thầy, thậm chí cả chiếc nốt ruồi ở đuôi mắt nữa.
Như phát hiện ra một bí mật nào đó, tôi giật mình trở về với thực tại.
Thầy cười hiền, khóe miệng khẽ mấp máy.
Dù không thể nghe được, nhưng tôi có thể đoán được nội dung từ khẩu hình kia.
Thầy nói, “Có đẹp t/ra/i không?”
18.
Tôi xấu hổ vội cúi đầu xuống.
Cảm giác như đang bị thầy bắt quả tang vậy.
Thầy hình như không giống như những gì mà tôi tưởng tượng cho lắm, nhưng cụ thể là không giống ở điểm nào, tôi cũng không rõ nữa…
Anh tôi lúc này đã ngà ngà say rồi, mặt đỏ bừng.
“Chiêu Chiêu, anh đột nhiên nhớ ra, Tịnh Hán từng làm bài tập giúp mày rồi đấy.”
“?”
“Hồi còn học đại học, anh đưa mấy đứa bạn thân về nhà, lúc đấy mày sắp đi học lại rồi mà bài tập hè vẫn còn chất đống.”
“???”
“Mày nhờ anh giúp nhưng anh lười quá, cuối cùng mày kéo Tịnh Hán qua nhờ nó làm hộ, hết hai tiếng đồng hồ liền.”
Anh tôi nói không to lắm nhưng Tống Tịnh Hán nhất định nghe được.
Thầy không phản bác gì cả mà chỉ ung dung nhìn phía tôi.
“…”
Cmn, tôi nhớ ra rồi!
Khi đó tôi gần như đã khóc tu tu, vậy mà vị huynh đài kia vẫn nhỏ nhẹ dỗ dành rồi tốt bụng giúp tôi xử lý món bài tập ác mộng.
Người ấy thật sự là Tống Tịnh Hán á?
Rốt cuộc thì biến cố gì đã khiến một người con trai ôn nhu, ấm áp trở nên lạnh lùng, lãnh đạm như thế này???
19.
Thì ra tôi sớm đã gây ấn tượng không tốt với thầy rồi.
Ngày hôm nay lẽ ra không nên đến mới đúng
Thi thoảng tôi lại cảm nhận được ánh mắt của thầy, nhưng thật sự không có chút dũng khí nào để đối mặt nữa rồi.
Nào là mít ướt, nào là mê tr/ai, nào là dốt toán,…
Còn có chiếc video trời ơi đất hỡi kia nữa…
Lòng tôi nặng trĩu, cảm thấy bản thân mình thật thất bại.
Thôi thì ăn xong bữa này sẽ nói lời xin lỗi một cách tử tế vậy.
Tôi thầm nghĩ.
20.
Ăn xong thì cũng khá muộn rồi.
Anh tôi lâu ngày gặp lại đứa bạn chí cốt, vì vui quá mà hơi quá chén, lúc đứng dậy thì lảo đảo không đứng vững nữa, phải nhờ Tống Tịnh Hán gọi taxi giúp.
Trước khi lên xe còn cố nói với, “Tịnh Hán, đưa con bé về hộ tao.”
Tống Tịnh Hán là giảng viên của trường tôi, nên lời nhờ vả ấy chẳng có nửa điểm để bắt bẻ.
Tôi cũng không từ chối, bởi đây là cơ hội tốt nhất để tôi nói lời tạ tội rồi.
Tống Tịnh Hán “Ừm” một tiếng rồi chào tạm biệt ông anh quý hóa của tôi, sau đó nhìn tôi tỏ ý bảo đi cùng.
Tôi ngoan ngoãn chạy theo thầy.
Mùa đông của phương Bắc rất lạnh, Tống Tịnh Hán lúc này cũng mặc một chiếc áo bông gần giống kiểu của tôi, nhưng chân thầy ấy dài nên nhìn không cồng kềnh chút nào.
Đi được một đoạn, thầy đột nhiên khựng lại, khiến tôi suýt nữa thì tông trúng.
“Em đợi ở đây một lát”, dứt lời, liền rảo bước thật nhanh sang bên kia đường.
Phía đối diện có mấy hàng ăn vặt, bởi vì gần trường nên giờ này vẫn chưa đóng cửa.
Tống Tịnh Hán vẫn chưa no ư?
Tôi chưa kịp nghĩ thêm giả thiết nào thì thầy đã trở lại.
Đến khi đã đến gần chỗ tôi, thầy lấy một túi đồ ra.
“???”
What, bánh gà?
21.
Biểu cảm của tôi lúc này dường như đã mất kiểm soát, tim đập như ngựa phi, “Thầy, đây là..”
“Tôi nay hình như em không ăn được mấy”, giọng nói của thầy vẫn bình ổn như mọi khi, không nghe ra cảm xúc ẩn chứa đằng sau đó là gì.
Tôi run rẩy đưa tay ra đón lấy, “Em cảm ơn thầy.”
Thời cơ đến rồi, phải nhân lúc thầy đang mủi lòng thương mà ra tay mới được.
“Thầy ơi, em có chuyện muốn…”
“Thực ra không cần phải gọi tôi là thầy”, Tống Tịnh Hán bất ngờ xen ngang lời tôi.
“Dạ?”
Thầy nhìn tôi, cười nói, “Có thể gọi là anh cũng được.”
22.
???
Thính giác của tôi có vấn đề đúng không?
Tống Tịnh Hán bảo tôi gọi thầy ấy bằng “anh”?
Tôi do dự nửa ngày không biết phải mở lời như thế nào, cuối cùng rặn ra được một câu, “Như vậy không phù hợp cho lắm ạ…”
Tống Tịnh Hán chau mày nhưng lại làm một bộ thờ ơ đáp, “Tùy em”, nói xong thì liền quay người đi về phía trước.
Tôi cũng lật đật chạy theo, lời xin lỗi khi nãy bị cắt ngang, bây giờ tôi không biết nên mở lời lại như thế nào nữa.
Thấy cổng trường thấp thoáng hiện ra, tôi nhắm mắt, quả quyết nói, “Thầy ơi, em xin lỗi, em…”
“Chiêu Chiêu?”
Trời ạ, lại là ai ngắt lời tôi nữa vậy?
Tôi bực dọc quay lại thì liền nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Khương Giang.
Mà phía sau cô ấy thì như thường lệ chính là Kiều Triết.
Hai người đi chơi đến tận giờ này?
Khương Giang nhìn tôi rồi lại nhìn Tống Tịnh Hán, nói mà như sắp khóc, “Cậu đang làm gì đấy?”
Lúc này tôi mới nhớ ra, nam thần của Khương Giang chính là Tống Tịnh Hán.
Tôi vô thức đến gần Tống Tịnh Hán thêm một bước, cố tỏ ra bình tĩnh đáp, “Chúng tôi vừa ăn xong, chuẩn bị về trường.”
Khương Giang như nghe được tin trời đánh, cả người suýt nữa khuỵu xuống.
Kiều Triết thấy vậy thì liền nắm lấy tay cậu ấy.
Trái tim tôi như bị ai bóp chặt.
Tôi nhìn Kiều Triết lúc này, hình như là có sự khó hiểu, có sự oán trách cũng có cả sự đau lòng?
Nhưng không đợi tôi kịp lý giải mớ cảm xúc hỗn độn trên gương mặt cậu ấy, Tống Tịnh Hán đã cất lời, “Không còn sớm nữa, nếu không có chuyện gì thì hai em mau về đi.”
Khương Giang bặm môi không nói gì.
Kiều Triết kéo tay Khương Giang ra khỏi đó, trước lúc đi còn cố tình quay lại nhìn tôi thêm một lần.
Tôi cúi đầu, muốn che giấu đôi mắt đang đỏ hoe của mình.
“Thầy ơi, thầy đưa em đến đây là được rồi ạ,…, em tự về được.”
“Khi nãy em nói, “chúng tôi” cùng nhau ăn cơm?”, Tống Tịnh Hán vừa hỏi vừa khẽ cười.
“…”
Thấy tôi chần chừ không đáp, thầy liền chuyển chủ đề, “Em vừa mới nói xin lỗi tôi?”
Trọng điểm, trọng điểm đây rồi.
Tôi gật đầu lia lịa, thận trọng hỏi, “Thầy ơi, gần đây thầy có xem được hay nghe được mấy thứ hơi kì quặc không ạ?”
Tống Tịnh Hán cụp mắt nhìn tôi, cả người như trở về trạng thái nghiêm túc lúc đầu.
Tôi sợ hãi đến mức không dám nhìn thẳng.
“Thầy ơi…”
Tôi đang run rẩy đến mức sắp khóc một trận ra đây thì thầy lại bật cười, “Gần đây à? Có, nghe được một chuyện khá thú vị.”
Tôi nuốt nước bọt.
“Chuyện gì ạ…”
Thầy như cúi người thấp hơn nữa, nhìn thẳng vào mắt tôi rồi hỏi, “Nghe nói, tôi yêu thầm em?”
