Hôm nay chúng mình chia tay… 

Mình cựu sinh viên trường K51, chúng mình bắt đầu yêu nhau cách đây 5 năm. Khi ấy mình đạt được những thành công nhất định trong việc kinh doanh F&B, mình có nhà, có xe…Trước đó mình ko yêu ai, đơn giản là học xong, ra trường, mình lao đầu đi kiếm tiền rồi đầu tư đến khi ấy có thành quả nhất định. Đến khi ấy, công ăn việc làm gọi là “ổn định” mình mới dám yêu…mình cũng tính yêu 1 thời gian rồi cưới, nói thật khi ấy mình rất chiều người yêu, có tiền là mua quần áo, đồ hiệu các thứ cho n.y, n.y thích đi chơi, đi du lịch, mua sắm mình cũng cho tiền, chỉ cần khiến mình an tâm là mình ko ngại nhưng đùng cái, dịch bùng phát.
Ngắn gọn là chỉ trong 2 năm dịch, mình mất tất cả, lý do mất là chỉ ngay trước dịch, mình có vay tiền ngân hàng đầu tư mở rộng cơ sở, chi phí mở 1 cơ sở chắc các bạn cũng hình dung phải mấy trăm triệu (xin giấu cụ thể)…cũng vì muốn đi nhanh hơn vì bố mẹ cũng có tuổi, muốn thành công để lo cho gia đình, vợ con tương lai, lo cho bố mẹ nên mình mới vậy, ai ngờ…sau 2 năm, mình mất tất cả, nhà cửa, xe cộ…
Cảm giác thế nào nhỉ? Từ 2 bàn tay trắng, suốt bao nhiêu năm cố gắng rồi bây giờ lại trở về 2 bàn tay trắng. Những lúc như này thì mình cần nhất n.y mình bên cạnh thấu hiểu và cùng đồng hành, ko cần đồng hành về công việc, mà đồng hành về tinh thần là cũng giúp mình phần nào rồi. Có người động viên tinh thần…
Nhưng dần dần, bạn gái mình lạnh nhạt với mình khi biết mình bắt đầu ko còn tiền, vay nợ ngân hàng phải bán đi trả nợ…giờ còn đang trong thời gian kiếm tiền trả nợ, xoay đủ mọi nơi…
Rồi 1 ngày, chính là ngày hôm nay, n.y mình nói muốn chia tay, mình nói lý do là gì thì n.y ko nói, bảo là chỉ cảm thấy ko hợp, cần 1 người…ổn định.

  • Em xin lỗi…
    Mình chỉ cười, ko nói gì nữa vì mình đã hiểu ra vấn đề khi nói 2 chữ “ổn định” vì bản thân mình khi mới bắt đầu yêu n.y mình thì cũng là lúc “ổn định”…
    Vậy là chúng mình chia tay…mình cũng ko yêu cầu n.y mình cái gì cả…nói thật giờ cảm xúc đúng là “Còn gì nữa đâu mà khóc với chả sầu!”, tiền bạc thì cũng chẳng còn, n.y thì chia tay…à mình còn gia đình, bố mẹ cũng gọi điện động viên:
  • Thôi nếu ở Hà Nội mệt mỏi thì về quê kiếm việc làm, ở với bố mẹ cũng đc, con khỏe mạnh là bố mẹ vui rồi, tiền thì lúc có, lúc ko…cũng ko phải lỗi do con, dịch bệnh ai biết đường nào mà lần đâu.
    Nhưng mình vẫn quyết định bám trụ lại Hà Nội, đi làm thuê tiếp cũng đc, mình tin 1 ngày sự cố gắng của mình cũng đc đền đáp. Buồn 1 chút thôi rồi lại phải cố gắng, chứ buồn nhiều thì…lấy đâu ra tinh thần đi làm, kiếm tiền, trả nợ…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *