Khi nào bạn nhận ra “bạn bè” mình không hề là bạn thật?

Khi tôi dần dần nhận ra tôi chỉ ở đó làm thằng ôsin. Chở người ta ra sân bay, bê nội thất, giúp chuyển nhà, vậy thôi. Chứ cứ rủ đi chơi thì một là tụi nó huỷ phút chót, hai là đến muộn 45 phút và sủi sau 10 phút. Tôi tưởng chúng nó bận, nhưng không hề.

_____________________

u/SpectreAmazing (404 points – x1 helpful – x1 hugz)

Năm nhất đại học, tôi từng có một nhóm anh em khoảng bảy thằng. Chúng tôi luôn chơi cùng nhau, có một nhóm chat để bàn đủ chuyện trên trời dưới đất. Sau một năm, tôi để ý một thằng (tạm gọi nó là Randy đi) luôn luôn bị ra rìa. Nó không được rủ đi chơi nhóm, và cả lũ cứ nói xấu sau lưng nó suốt. Rồi thằng “thủ lĩnh không chính thức” đã lập nhóm chat mới không có Randy, mà nó chẳng hề biết gì.

Tôi hiểu thế nào là bị bỏ rơi, vì hồi cấp hai đã bị rồi, Tôi không chơi với mấy thằng kia nữa, và gắn bó với Randy nhiều hơn. Nó tuy tưng tửng nhưng trong tâm thực sự rất tốt bụng. Chúng tôi đã chơi với nhau sáu năm, và tôi luôn có nó bên cạnh.

_____________________

u/littled311 (27.5k points – x7 silvers – x1 love! – x3 helpful)

Tôi được rủ đi ăn tiệc “đêm cuối trước ngày cưới” của một bạn trong nhóm. Đến rồi, tôi mới nhận ra mình là người duy nhất không được mời dự đám cưới. Chúng nó chỉ rủ tôi vì cần thêm một người góp tiền thôi.

>u/flabbytabby12 (13.6k points – x1 silver – x1 wholesome)

Loại rác rưởi nào lại làm như thế?

>>u/littled311 (6.7k points)

Loại nghĩ rằng chúng “xứng đáng” có đám cưới hoàn hảo nên đã làm những việc tệ hại.

_____________________

u/gelirocks247 (17.6k points – x1 wholesome – x2 hugz)

Một khi cấp ba kết thúc, tôi được nghe tất cả những lời đồn chúng nó bịa ra về tôi.

>u/FlexSealFanboy (85 points)

Tôi rất tiếc vì chuyện của bạn. Tôi cũng đã nghe rất nhiều đàm tiếu về mình sau khi ra trường, nhưng không phải từ bạn bè. Những người tôi chẳng hề quen (mà tôi đã chơi với rất ít người rồi) đơm đặt đủ thứ về tôi. Có đứa còn tạo nick mạo danh tôi và quấy rối tình dục vài bạn nữ rất thiếu tôn trọng. Nếu là bạn bè làm vậy thì tôi sẽ suy sụp mất.

_____________________

u/ts1985 (25.9k points – x4 silvers – x5 helpful – x2 wholesome)

Vừa ra trường một phát, một người bạn ngừng nhắn tin với tôi luôn. Ngay cái tuần nhận bằng tốt nghiệp ấy. Hoá ra… tôi chỉ là một đứa bạn học mà chúng nó níu giữ vì có lợi cho chúng.

>u/Deezus1229 (2.1k points)

Mọi bạn đại học của tôi đều vậy. Ngay khi không còn gặp nhau 3 lần một tuần nữa, họ phai nhạt dần. Tôi hiểu rằng họ bận, nhưng không nhận ra rằng ở tuổi này tình bạn rất khó lâu bền.

_____________________

u/TeaTreeTreatly (19.0k points – x2 silvers – x1 helpful – x9 hugz)

Cả nhóm rủ nhau đi chơi, và tôi đang ở tiệm làm tóc để sửa soạn. Chợt hai đứa bạn bắt đầu xin rút vì lý do riêng. Một đứa nữa bắt đầu kiếm cớ, tôi để ý là thấy sự thoái thác liền. Tôi đã cố thuyết phục, cho nó vài giải pháp nhưng nó quyết định huỷ cả buổi gặp mặt luôn.

Hôm đó là sinh nhật tôi.

>u/fatchancefatpants (12.3k points – x2 silvers – x1 all-seeing upvote – x1 brighten my day)

Sinh nhật 21 tuổi của tôi cũng vậy – cả lũ “bạn” đều kiếm cớ để trốn tránh. Được ba đứa đến, nhưng chúng nó rủ cả bạn riêng để cùng ngồi vào cuộc gặp mặt gượng ép, sống sượng.

Sinh nhật 25 tuổi cũng thế. Tôi đã chuyển nhà sang bên kia đất nước, gặp những người bạn mới, hay những người sủi mới thì đúng hơn. Tôi gọi cho người bạn cùng phòng lúc đó vừa tan làm, người đó gọi thêm bạn đến và chúng tôi vui ơi là vui. Những anh chàng đó trở thành bạn thật của tôi, còn anh bạn cùng phòng đã là bạn đời của tôi.

>>u/Red_Brox (2.8k points)

Thật ấm lòng so với phần còn lại của thread. Chúc mừng bạn!

_____________________

u/Moebar90 (25.0k points – x7 silvers – x1 starry – x4 helpful)

Nói là bạn giả cũng không đúng, nhưng tôi chắc chắn là bạn hờ, “ngoài luồng”. Nếu không đủ vé hay đủ chỗ trong xe để đi chơi đâu đó, y như rằng chuyến đi đó không có tôi. Tôi chẳng phiền đâu, chỉ mong rằng chúng nó nói chuyện thì ý tứ một chút. “Nhớ hồi mình đi chơi trò A, xem phim B không?” Không, vì chúng mày có mời tao đâu. Những lúc như thế, không khí trở nên rất sượng, và chúng nó bảo “Nếu có đủ chỗ bọn tớ đã mời cậu, vv.”

>u/50YearSword (4.2k points – x1 silver – x1 wholesome – x1 hugz)

Nhóm bạn cũ của tôi cũng thế này. Không có sự kiện nào đặc biệt tệ, chỉ là một chuỗi dài những ngày không được coi trọng, mặc dù khi cả lũ chơi với nhau thì trông y hệt người một nhà.

Giọt nước tràn ly là khi thằng bạn chí cốt từ hồi 8 tuổi đưa tôi thiệp mời cưới. Đám cưới chuẩn bị cả năm, và khi còn 2 tuần nó mới đưa. Nó bảo “Khách sạn gần hết chỗ rồi, nên mày có muốn ở overnight thì nhớ gọi sớm.” Lúc đó, tôi cảm giác mình là một đứa dự phòng chính hiệu. Tôi đã cố đi đám cưới để nỗ lực gắn kết tình bạn lần cuối, nhưng cảm giác ghẻ lạnh cứ chợn lên. Tôi biết chắc rằng đây không còn là những người mình tìm kiếm nữa, và rời xa.

_____________________

u/lovinyourscene (33.3k points – x1 gold – x4 silvers – x4 helpful)

Họ lập một group chat nội bộ, và chỉ mình tôi không trong đó.

>u/jamenator24 (12.9k points – x1 silver – x1 faith in humanity restored)

Tôi thì phát hiện chúng nó lập hai nhóm: nhóm có tôi và nhóm không tôi. Nhóm có tôi thì chúng chẳng bao giờ nhắn lấy một lời.

_____________________

u/HereTodayIGuess (1.2k points)

Đứa “bạn” lâu năm gọi tôi và nói:

“Mày muốn đi chơi không? Chẳng tìm được ai rảnh nữa.”

Gửi bạn Tiên học lớp 6-3 đến 9-3 ở trường THCS THĐ, Biên Hoà. Bạn là thứ bạn tồi tệ nhất mà bất kì ai cũng không nên gặp phải. Cảm ơn bạn đã đến với cuộc đời mình khi mình còn bé thơ, chứ lớn rồi mà gặp bạn thì chắc mình chới với không biết bám vào đâu.Chẳng có bạn bè nào mà xúi anh họ mình đi hội đồng con bạn thân thừa sống thiếu chết vậy đâu. Chỉ vì bạn mà mình còn phải chịu những hệ luỵ khủng khiếp về sau nữa. Cuộc đời mình chỉ ghét hai người mà bạn nằm top hai đấy. Bạn bè như cái qq

:))) Sẽ có một lúc nào đó các bạn sẽ thấy “Ở một mình thì tốt hơn là có thêm bạn”. Đúng thật như vậy, hồi năm cấp 3 tui có một vài “homies” gần nhà, thề tụi tui đã rất là vui đến khi tui có ny :)) Và một thằng trong đấy chơi game cùng tụi tui, khi tui chia tay thì thằng đấy quen luôn (chính mồm thằng đó còn nói anh em thì đừng có quen nyc của nhau vậy là tồi lắm :)) ). Tui rất là bình thường luôn kiểu chia tay rồi thì đường ai nấy đi, không quan tâm lắm 🙂 NHƯNG mà thằng đó và một vài thằng khác đ biết điều, tui nhớ cái hôm cuối cùng mà tui đi cafe với tụi nó. Đang nói chuyện rõ vui thì thằng đó dắt ex tui tới, :)) các bạn biết cảm giác mà đang cười đúng đã mà bị khựng ngang hong, oke tui bị mất một chút mood, đang ngồi nghe nói chuyện thì thằng kế bên thằng đó hỏi một câu khịa vãi l*n như là ” Mày không biết cái gì về ny mày thì mày hỏi thằng Hậu kìa, nó rành lắm đó” sau câu đó là tui tắt hẳn nụ cười luôn :)) Thế đ nào nó lại thở thêm một câu nữa đại loại là ” Hậu lần sau quen ai thì cho tao chơi game chung với. Nhớ nha Hậu” :)) Tui đứng lên tính tiền rồi về luôn. Lúc ra khỏi cửa thấy tụi nó cười đúng giòn :))) Và cũng từ đó tui chơi hệ only partner luôn, chơi một mình còn có ny thì chơi với ny thôi còn lại là win-win hoặc chỉ là bạn bình thường.

Khi mình cắt tay, lúc ấy mình khóc như con điên luôn và mình nhắn cho nó. Nó đã nhắn lại cho mình “T nghĩ m nên mua cái gì đó để phòng thân” 🙂 Wow không ngờ tới luôn, mình đã nghĩ nó phải hiểu cái cảm giác của người trầm cảm hơn bất cứ ai, có lần nó buồn mình thức tới 4h sáng chỉ để nhắn tin, sáng hôm sau dậy chuyện đầu tiên cũng nghĩ phải nhắn xem bây giờ nó có ổn không. Lần khác nó đăng stt than thở, off fb các kiểu và mình nhắn cho nó hết từ fb qua zalo rồi gọi điện xem có chuyện gì. Và nó còn bảo mình là “T không biết an ủi, t không biết t nói xong lần sau m có lại thế nữa không”. Tức là nếu có khả năng lần tới mình làm vậy nữa thì nó không cần phải nói gì tử tế với mình nữa đúng không 🙂Thế là từ lúc đó mình đã xác định thôi đ cần bạn bè làm cái mẹ gì nữa 🙂 Hai đứa tụi mình có chơi với nhau từ năm lớp 10 lận, 7 năm, chiến tranh lạnh chắc cũng phải đến 4 lần rồi ấy và lần nào cũng cạch mặt nhau ít thì 2-3 tháng, nhiều thì nửa năm.Giờ nghĩ lại mới nhận ra quan hệ bạn bè của tụi mình toxic thật sự. 2 lần chiến tranh lạnh đến từ nó và 2 lần đến từ mình. Nhưng tụi mình không bao giờ góp ý với nhau, mà chỉ đơn giản qua một thời gian lại bắt chuyện lại, coi như quên hết những chuyện trước kia thôi. Mình cũng không hiểu sao 2 đứa mình nói chuyện hợp nhau vậy nữa, thật sự cứ như chưa bao giờ cãi nhau vậy, cái gì cũng có thể kể cho nhau nghe, cả ngày nhắn tin với nhau không biết chán luôn ấy.Nhưng giờ mình thật sự nhận ra cái gì cần kết thúc thì cũng nên kết thúc thôi.

Chở bạn đi lấy xe cách trường 12km, mình bảo là mình không thể tự về một mình vì mù đường nên khi bạn lấy xe xong thì ra đi về với mình và mình sẽ đứng ở bên lề đường đấy chờ, bạn cũng bảo ok rồi, nhưng mình chờ tận 2 tiếng sau vẫn ko thấy bạn ra, mình có gọi và nhắn tin cho bạn rất nhiều vì mình sợ bạn gặp phải chuyện gì nhưng bạn ko hề nghe máy cũng không trả lời tin nhắn, lại 30′ sau đó bạn nhắn lại cho mình bảo rằng bạn về trường từ lâu rồi vì bạn ko thấy mình đợi hhh trong khi đó mình luôn đứng tại cái chỗ cũ đấy, ko xê dịch chút nào, đứng bên đường đợi bạn phía trước là chỗ dừng xe buýt, phía sau là bác bán bánh bao, mọi thứ ko thay đổi gì sau 3 tiếng chỉ có trời xế chiều thôi, thế mà bạn bảo bạn ko thấy mình hhh lúc đấy mình biết mình mới là đứa ngu chứ ko phải ai khác.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *