Sẽ thế nào nếu bạn sống trong một gia đình thiên vị ?

Chào anh chị, em tên T trước đây từng học tại trường mình, còn hiện tại đi làm và tự chủ động kinh tế từ năm lớp 11. Nhà em có 5 người, bố mẹ, bà nội cùng với em và em trai sn 99. Khômg biết ở đây có ai kiểu bị phân biệt đối xử như em không ? 😂Từ nhỏ thì em không nhớ rõ lắm vì em và em trai ở cùng bà nội từ nhỏ, đến khi học c2 thì cả nhà mới ở chung. Em không giỏi nhưng có một điều em chắc chắn là em biết điều và về trình độ học hành thì hơn em trai em. Từ c1-c3 em luôn đứng top tại trường, sau khi đỗ NEU thì em phải tự lập, bố mẹ chỉ lo cho tiền đi học và trọ còn mọi chi phí phát sinh như ăn uống chia tiêu đều phải tự túc hết, nhà em thì không phải khó khăn hay gì đâu ạ. Bố mẹ cũng kinh doanh khá ổn, có nhà có xe với bđs, nói chung mọi thứ đều đẩy đủ không thiếu thứ gì. Nhưng nhiều lúc em cứ thấy tủi thân vì trong một gia đình, cùng là con của bố mẹ nhưng mọi điều tốt nhất bố mẹ đều dành cho em trai, nó đỗ đại học bố mẹ mua oto, điện thoại và thậm trí là chung cư cao cấp cho ở còn em thì ngược lại. Một tháng trừ tiền chi phí học tập ra thì số tiền mà nó được chu cấp là 2-3x chưa kể thi thoảng bố mẹ có ck cho rồi là nó muốn mua cái gì đều bố mẹ trả tiền, 2-3x đó chỉ là tiền lót túi. Trong khi đó nhà rồi xe đầy đủ chẳng phải lo gì cả. Còn em thì lại chẳng được chu cấp gì ngoài tiền học và thi thoảng có tháng vỏn vẹn 3-5tr. Nói chung em tự lập từ khi học c3 nên cũng không quá khó khăn trong vấn đề kinh tế, làm ra tiền mà nên cũng vẫn dư giả chi tiêu chứ không phải khổ sở hay gì cả, chỉ là thấy hơi tủi thân. Em trai em sn 99 nhưng có nhà, có xe, số dư tk cũng ngót ~7-800tr. Ăn mặc toàn quần áo đắt tiền, bố mẹ sẵn sàng chi tiền cho đi du lịch đi chơi ở bất cứ đâu mà nó muốn…Thật ra nó cũng rất thương em, em biết điều đấy vì cũng khá nhiều lần nó cãi nhau với bố mẹ về vấn đề phân biệt đối xử, nó cũng hay hỏi em sống thế nào ? Có khó khăn về cái gì thì nói nó, nó không bảo bố mẹ đâu với cũng rủ em về ở chung để tiết kiệm nhưng không bảo với bố mẹ rồi thi thoảng đi đâu hay mua quà rồi cho tiền nói là cứ cầm lấy tiêu đi, không cần đi làm một lúc nhiều việc vất vả vậy đâu, em lo cho chị. Nhiều lúc em cứ thắc mắc là không hiểu vì sao em lại bị đối xử như vậy, bố mẹ không ghét bỏ hay to tiếng với em bao giờ cả nhưng em cảm nhận được là trong gia đình này em như người thừa. Cổ phần, bds, nhà cửa rồi mọi tài sản đều đứng tên em trai em chứ em thì không có một thứ gì cả. Từ lúc em ra hà nội học bố mẹ rất ít khi gọi điện hỏi thăm sức khoẻ hay tình hình học như nào mà chỉ khi có việc hay đến hạn nộp học phí thì bố mẹ mới gọi được cuộc gọi chưa đến 1p rồi chuyển tiền. Em ốm trên HN phải đi viện nhưng bố mẹ không biết, em trai em bảo thì bố mẹ cũng chỉ gọi hỏi qua loa vài câu, còn nó thì tháng nào bố mẹ cũng lên HN thăm, tuần nào cũng hỏi có còn đủ tiền chi tiêu không với ăn uống thế nào ? Còn bảo thuê giúp việc cho nó tại vì nó được chiều từ nhỏ nên không biết nấu ăn hay việc nhà nhiều nhưng nó không nghe vì sợ bố mẹ biết chuyện 2 chị em ở với nhau. Đến khi nó bị tai nạn, 1h đêm bố mẹ phi từ HP lên HN vì lo lắng, cho nó nằm ở phòng vip với đủ dịch vụ. Thật ra ngay từ nhỏ nhiều lúc em cũng thấy bất công rồi nhưng cứ lờ đi nhưng tự nhiên đợt dịch này rảnh quá nằm nghĩ linh tinh nên muốn hỏi ở đây có ai như vậy không ? Với liệu lý do ở đây là gì ? Em không ghét bố mẹ đâu và cũng không ghét em trai em vì nó là người thương em nhất từ trước tới giờ, nó cũng ngoan ngoãn học giỏi và cầu tiến nữa nên em rất thương nó. Chỉ là đôi lúc cảm thấy tủi thân thôi ạ 😅

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *