LÀM THẾ NÀO TỰ CHỤP HÌNH KHI ĐI DU LỊCH MỘT MÌNH

LÀM THẾ NÀO TỰ CHỤP HÌNH KHI ĐI DU LỊCH MỘT MÌNH, HAY ĐI NHIỀU NG NHƯNG NHỜ CHỤP HỘ LẠI XẤU?

Mình dành nửa ngày viết cặn kẽ thế này, với mong muốn nó ko chỉ có ích cho những ng thích đi solo, mà còn mong giúp đỡ đc cả những nhóm bạn hay cặp đôi/gia đình vẫn luôn gặp khó khăn với việc lưu lại những bức ảnh đẹp nữa. Ai chưa đọc part 1 về tổng quan chuyến đi tới 16 đất nước của mình thì hãy đọc bên đó trước, rồi hãy sang đây nhé. Many thanks.

https://www.facebook.com/ha.tho.14/posts/2643179055792591?notif_id=1586577218864949¬if_t=feedback_reaction_generic

1️⃣ “Đồ nghề”.

🎈 Tripod.

Đóng vai trò như cánh tay giữ máy chụp (camera điện thoại đều được).

Từng thử qua tay vô số loại tripod trên nhiều địa hình khác nhau. Cho đến bây giờ, bạn tripod duy nhất mình giữ lại bên cạnh là của hãng Manfrotto. Mình highly recommend dòng tripod này, vì 3 lí do.

Vô cùng nhẹ. Hơn nữa bọc ngoài để bảo quản tripod còn rất dày dặn, nên đã rất nhiều lần mình làm rơi quăng quật vô tội vạ, vẫn chẳng chút xây xát nào.

Dễ sử dụng. Khi mới bắt đầu, mình quả thật ko có ai hướng dẫn trừ lúc hỏi đc bạn staff bán hàng vài câu, ấy thế mà mua về chưa đến 10p đã đóng mở lắp ráp nhoay nhoáy.

Chân đứng cực kì chắc chắn. Có một yếu tố cơ bản quyết định giá trị của 1 cái tripod, đấy là sự chắc chắn. Khi tự chụp ảnh có nghĩa mình sẽ phải rời tay khỏi máy. Thế nên chân giữ mà lỏng lẻo, 1 cơn gió vui tính thổi ngang qua đã lăn quay vẫy chào chủ thì sự nghiệp sống ảo chưa kịp nhú đã bị dập mất. Vì máy mà rơi thì 90% sẽ hỏng rồi còn đâu. => Tốt nhất đừng ham rẻ, vì đôi lúc khi mua tưởng rẻ, đến lúc về dùng mới phát hiện rẻ lại thành đắt thì hối cũng chẳng kịp.

Mình ko nhớ tên chính xác của dòng này là gì. Nhưng mua chân Manfrotto này ở Úc là AUD$110. Ở Châu Âu thì như Mediamarkt Hà Lan bán có gần 50Euro thì phải thôi. Có rất nhiều dòng tripod khác nhau, vài trăm eu cũng có, nên mọi ng cứ bảo dòng tầm 50eu hoặc đưa ảnh mình chụp cái của mình là họ tự biết. Ai ở nhà thì search “Manfrotto Tripod” trên Amazon cũng order được.

🎈 Miếng lắp giữ điện thoại (cái này là optional, chỉ dành cho những bạn dùng điện thoại chụp thôi, vì nếu dùng máy ảnh thì hầu như đều có thể cắm trực tiếp vào đầu tripod hết).

🎈 Điều khiển bluetooth.

Điều khiển này sẽ kết nối với máy mình định dùng chụp qua bluetooth. Khi kết nối rồi thì cứ mỗi lần ấn là máy sẽ tự tanh tách chụp thôi. Tèn ten.

🎈Đương nhiên, máy dùng để chụp nữa

Mình từng chịu nỗi khổ của việc ôm túi camera đi du lịch, quả thật rất tốn chỗ. Thế nên trước khi lên đường, mình quyết định mua luôn đt mới, vì camera của iPhone 11 bây giờ chụp quả thật là ngang tài ngang sức với máy ảnh thông thường.

Nếu bạn vẫn thích dùng camera, mình highly recommend máy ảnh của Fujifilm hoặc Leica. Vì nhỏ gọn và siêu nhẹ, nhưng ko hề hi sinh chất lượng chụp ảnh của một ống kính chuyên dụng.

💢 Cả miếng lắp giữ đt và điều khiển nói trên, mình khuyên mọi ng nên lên Amazon hoặc AliExpress mua, siêu siêu rẻ. Miếng lắp giữ đt trước đây mình mua chỉ ~15-20 đô Úc (khoảng 2-300 nghìn). Điều khiển bluetooth thì bán đầy trên AliExpress $1/cái kèm pin full option. Ở Châu Âu cũng có bán trong MediaMarkt, nhưng đắt hơn nhiều ~ 10-20Euro lận, chả việc gì phải tốn tiền không đâu.

💢 Mình có chụp lại cả bộ “đồ nghề” của mình cho mọi ng dễ hình dung, thật sự rất nhỏ gọn chứ chẳng lích kích như nhiều ng tưởng tượng. Túi bọc có sẵn dây rất dày và trong túi cũng đủ rộng, nên khi di chuyển mình bỏ luôn cả miếng giữ đt vào trong cùng tripod, xong xuôi chỉ việc treo nó ở ngay cán tay kéo của vali là xong, chẳng lo lích kích gì. Điều khiển thì nhỏ & dễ va đập, nên mọi ng giữ trong ngăn túi khỏi mất nhé.

2️⃣ Cách tự chụp ĐẸP.

“Tự chụp” theo nghĩa đen của 1 cái ảnh thì rất dễ. Giơ 2 ngón chữ V miệng cười nhăn nhở thì có gì khó đâu, ai chẳng làm được. Mà nói đúng hơn là nếu tự chụp kiểu này thì thôi nghỉ đồ nghề đi, nhờ đại ng chụp hộ luôn cho khoẻ 😂 Chụp để nhìn bức ảnh không giống tự xử mới là cái ăn nhau mà cần tập.

Hướng dẫn chụp ảnh qua câu từ thế này khá hóc, nên mình sẽ nói về cơ bản để mọi ng hình dung đã nhé. Btw mình ko phải nhiếp ảnh gia, đây là nói từ góc nhìn của đứa nghiệp dư nhưng thích ảnh thôi. Mọi ng thích ảnh mình chụp thì theo thử xem nhé. Có 2 nguyên tắc chính như sau.

🎈 Độ cân của bức ảnh.

Gần như ko 1 bức ảnh nào của mình bị nghiêng hay xiên vẹo, kể cả người trong ảnh hay sự vật trong ảnh. Lí do vì thế này. Giống như khi bạn nhìn một ng có gương mặt 2 bên cân xứng nhau, đương nhiên sẽ đẹp hơn một ng bị gương mặt lệch. Tương tự một bức ảnh cũng thế. Đây ko phải mình luyên thuyên, mà ngay cả psychology cũng chứng minh giải thích từ rất lâu rồi.

Trong edit hình ảnh của iPhone có 1 chức năng rotate (kí hiệu hình vuông ngoài cùng bên phải nằm phía bên dưới), click vào đó sẽ tự cân chỉnh bức ảnh. Nếu ai chăm thì tự cân theo cách thủ công, ai lười thì dùng chức năng này cho nhanh.

🎈 Bố cục bức ảnh.

Nếu để ý kĩ, trong tất cả những bức ảnh mình chụp, mình không bao giờ nằm ngay giữa ảnh, mà thường sẽ hơi lệch sang trái hoặc hơi lệch sang phải một chút. Vì nhìn thế.. nghệ hơn. Cái này ko ai chứng minh cả, mình tự luyên thuyên thôi. Ngoại lệ duy nhất là khi background 2 bên là 2 hàng gì đó cân xứng sẵn (VD như 2 bên đường, 2 bên cỏ, 2 bên phía trong nhà thờ,… thì có thể đứng giữa đc.)

Quyết định xem mình muốn tập trung vào điều gì, muốn bức ảnh kể câu chuyện thế nào. Nếu mình đứng xa, thì sẽ là để nhường spotlight cho quang cảnh đẹp đẽ xung quanh. Nếu mình đứng gần tập trung sự chú ý vào ng mình, thì có nghĩa chủ ý muốn chụp về mình (có thể là quần áo đang mặc, có thể là chân dung, etc..).

Tránh nhìn thẳng chằm chằm vào ống kính. Trừ khi là bạn ko quan tâm, chụp theo kiểu cười nhăn răng làm kỉ niệm cho có thì thôi ko nói. Nếu ko thì hãy nhìn về hướng khác. Cách mình làm việc này để ngkhac xem ảnh ko bị cảm thấy chán ngắt y xì đúc giống nhau, là quan sát background mình định đứng chụp, rồi tự đặt câu hỏi giả sử ko có máy ở đây và mình cũng ko có ý định chụp, thì mình sẽ đứng đây làm gì? Rồi đứng vào diễn đúng việc đó mà chụp. Chẳng hạn có lần ở Áo mình đứng trước một con đường làng phủ đầy tuyết, đang bí ý tưởng thì đứng tự vấn y như vậy. Thế là mới sinh ra bức ảnh chân đá tuyết tứ tung miệng cười ko ngớt, chả khác nào có ng bắt đc khoảnh khắc đấy một cách rất vô tình.

🎈 Một là nở nụ cười thật tự nhiên, hai là diễn sâu kiểu chân trời xa xăm hôm nay em thất tình. Chớ có chụp concept “hôm nay em mệt vkđ nhưng vẫn phải cố rặn ra mà cười”.. má ơi cười cố là cố quá đó.

3️⃣ Những lưu ý cần cẩn trọng trong quá trình tự chụp.

🎈 Cướp.

Điều này chắc quá obvious. Đây chính là một trong những lúc cần mang trực giác ra để sử dụng. Nếu nhìn quanh cảm thấy ko lành, nếu đi về khuya, nếu để ý có ng đang nhìn theo mình hoặc nếu đứng trong thành phố đã nổi tiếng về nạn trộm cắp, thì đương nhiên đừng mạo hiểm. VN còn chả liều được. Châu Âu liều cái con khỉ khô nha.

🎈 Với mình, mình luôn cố gắng dậy sớm hơn số đông một ít. Thế mới sản sinh đc những tấm ảnh kinh điển ko bóng người ở những nơi bt chen lè lưỡi. Nhấn mạnh, sớm hơn MỘT ÍT. Vì sớm quá thì lại có những rủi ro của việc quá vắng ng, và thật ra cũng chẳng cần thiết.

🎈 Gió (mạnh).

Kể cả với một chân chống tripod chắc chắn, thì việc có gió mạnh liên tục thổi ngang dọc cũng vẫn dễ dẫn đến việc xô đổ chân máy mình. Đặc biệt là ở các quảng trường Châu Âu, rộng thênh thang đã thế còn hút gió. Được cái mình để ý những ngày gió đủ mạnh để lo ngại thì chắc cả tháng mới đếm trên đầu ngón tay thôi.

🎈 Địa hình.

Bạn sẽ gặp rất nhiều địa hình khác nhau dọc đường đi, đặc biệt nếu đi vào mùa đông như mình. Có 3 dạng địa hình mà mình nghĩ là set-up tripod cần cẩn trọng nhất.

Bậc thang.

Kiến trúc trên những cây cầu (thường có kiểu lọt hố nhỏ nhỏ ấy)

Trên nền tuyết. Dạng địa hình này thì cách fool-proof nhất là chọn chỗ có tuyết thật dày, rồi cắm càng sâu chân tripod xuống càng tốt. Như vậy chân đứng sẽ ko bị nghiêng ngả mà đổ lung tung.

4️⃣ Khi bắt buộc phải nhờ ng đi đường chụp hộ.

Mọi người vẫn nói nhờ người đi đường chụp hộ thì 10/10 lần đều xấu. Thật ra thì nhiều ng chụp xấu thật 🤣 Nhưng ko có nghĩa ko có cách. Mình có up vài bức ảnh nhờ ng đi đường chụp lại để mọi ng thấy nếu ghi nhớ vài quy tắc thì hoàn toàn có thể cải thiện tình hình ngay.

🎈 Chọn mặt gửi vàng.

Thường người Châu Á sẽ chụp ảnh tốt hơn ng nước ngoài. Lí do thì miễn bàn đi, thế mới có bao con dân ham học đang lót dép đến tận đây rồi đây này.

Thường ng trẻ tuổi sẽ nhanh hiểu ý muốn chụp của mình ra sao.

Nên tránh những ng có dáng vẻ đang vội vàng, nên chọn những ng cũng đang mải mê ngắm cảnh, vì most likely họ cũng đang rảnh háng như mình.

🎈 Biết mình muốn chụp thế nào, và chủ động chỉ cho họ.

Khi họ biết qua loa mình muốn chụp ra sao, ở góc nào, dọc hay ngang, thì tỉ lệ ưng ý sẽ cao hơn rất nhiều. À, mình ko nói đến kiểu giao tiếp mà biết tiếng mới nói đc. Đơn giản chỉ là body language kiểu chỉ chỉ trỏ trỏ thôi. Mình cũng toàn thế, chứ đi bao nước như kia, mình thì cũng chỉ biết mỗi tiếng Anh & Trung, học hết sao xuể đc.

🎈 Muốn chụp góc nào, hãy nhờ ng đang đứng sẵn hoặc gần góc đấy chụp. Như vậy sẽ đỡ nhọc thân hơn nhiều. Hơn nữa họ cũng ko thấy kì cục khi tự dưng ko đâu lòi ra 1 đứa đã ko quen ko biết còn đòi kéo ra cho khác. Kì cục thật💀

5️⃣ Chụp ảnh một cách khôn ngoan.

🎈 Nhìn trước nơi mình sẽ đến.

Một tips rất hay là trước khi đến nơi nào, mình đều lên instagram/pinterest/fb nhìn ảnh mọi ng chụp. Từ đấy mình ưng ý bố cục ảnh nào, chỉ cần ghi nhớ hoặc lưu lại trong máy, đến nơi mở ra xem là xong. Khi nhìn vào một địa điểm, điều nữa bạn nên để ý là gam màu chủ đạo của nó. Từ đây có thể biết trước nên mặc màu gì/như thế nào. Tránh trò dở khóc dở cười, đi chụp cầu màu đỏ nhưng lại huýt chân sáo tung tẩy diện váy màu xanh. Thôi giải tán đi ăn đi cho khoẻ.

🎈 “Live in the moment”

Chăm chỉ lưu lại những kỉ niệm dọc đường là tốt, nhưng đừng quên sống chậm lại 1 phút mà phóng tầm mắt ra xung quanh. Điều này mình đã nói rồi, nhưng vẫn muốn nhắc lại. Bởi bản thân mình trước đây từng mắc sai lầm này rồi. Dành cả tuần đi chụp ảnh quanh 1 thành phố, mang về một trong số những ảnh mình coi là đẹp nhất đã chụp từ trước tới giờ. Nhưng về đến nơi thấy hụt hẫng lạ thường, chỉ vì mải mê với ống kính quá mà quên ngắm nhìn nơi đó bên ngoài ra sao mất rồi. Dù chỉ là chuyến đi nhỏ thôi, nhưng cho tới giờ vẫn tiếc nuối. Ko phải tiếc vì mình ko thể quay lại, mà tiếc vì đã lãng phí thời gian mình ở kia.

Thế nên đến nơi nào, lao vào “tác nghiệp” nhiệt tình. Xong xuôi hãy cất máy vào trong và trân trọng bức tranh sống động xung quanh đi nhé. 🦋

____________________

Hôm nay tạm thế đã. Nửa ngày nhìn màn hình máy tính, hoàn thành xong bài này IQ mình cũng tụt phân nửa rồi. Những bức ảnh ở trên đều là mình tự chụp, và cùng chúng mình vẫn đính kèm những mẩu chuyện nhỏ đã xảy ra dọc đường. Đây cũng chỉ là vài tấm demo minh hoạ thôi, những tấm ảnh đẹp nhất mình sẽ để dành các part sau để kể tiếp chuyện nhé. Dù mệt & vài lúc gặp phải comment hơi ác ý.. nhưng sáng dậy nghe đôi lời động viên, đọc chút tin nhắn nói mình truyền thêm động lực để họ đi, nói chuyện phiếm với nhiều bạn & anh chị chung sở thích du ngoạn.. lòng mình thấy vui lắm.

Chúc mọi người luôn an toàn & có một ngày vui vẻ dù đang ở bất cứ đâu. Mình đi ăn lấy sức chắp bút tiếp cái đã x





Leave a Reply

Your email address will not be published.