“Ở đây 1 nghìn cũng bán, ông ăn gì?”

Về muộn, sấm chớp, có hạt mưa nho nhỏ, sợ mưa lớn nên ghé ngay vào 1 quán mỳ, phở, bún vừa để ăn vừa để trú mưa.
Gọi xong món, chờ cô chủ quán làm, người cô hơi đậm, cách nói chuyện ban đầu mình nghe hơi sợ cho đến khi có 1 ông cụ, mặc áo mưa, chống gậy tiến đến:

  • Cô ơi, ở đây có bán bún ko? Tôi mua 5 nghìn được ko?
    Cô quay ra nhìn ông:
  • Ở đây 1 nghìn cũng bán, ông ăn gì con làm!
  • Cô cho tôi 5 nghìn bún với nước nhé.
  • 5 nghìn mua được cả mì, ông ăn mì ko?
  • Vậy à, vậy cho tôi ít mì nhé.
  • Vâng ông chờ tí con làm cho bạn này xong làm cho ông.
    Xong ông ngồi ở vỉa hè chờ, chị nói như sắp mắng ông vậy:
  • Ô hay, ông là khách của con mà ông lại ngồi đó à, ông vào bàn ngồi cho đỡ mưa chứ ông, ai lại ngồi đấy, ông vào đây đi!
    Ông nhìn chị ấy cười, chắc ông cũng hiểu:
  • Cảm ơn cô.
    Rồi chị ấy làm xong bát bún bò cho mình thì làm cho ông 1 bát mì, trời cái bát mì của ông đầy ú ụ chị cho nào là tim cật, trứng, thịt bò, thịt gà…chị quay ra hỏi:
  • Ông ăn đc thịt bò ko ông? Thịt bò chín là hơi dai đấy.
  • Tôi ăn đc 1 chút cô à, mà bát tôi có cả thịt bò à cô?
  • Vâng, 5 nghìn đủ cả mì cả thịt bò rồi…ông yên tâm.
    Rồi chị mang cho ông, chị còn hỏi ông ăn quẩy ko chị lấy cho, xong chị còn hỏi:
  • Ông uống trà hay nước lọc con lấy.
    Ông nhìn bát mì:
  • Cô ơi tôi ăn 5 nghìn thôi…tôi ko có tiền.
  • Ông sau cứ mang 5 nghìn ra cho con, con bán cho ông bát như vậy…ông uống nước nhớ!
    Rồi chị mang cốc nước lọc, 1 ít đá cho ông…ông còn chắp tay cảm ơn chị, à lúc ông vào, ông còn mặc áo mưa, chị nhắc là:
  • Ông cứ để áo mưa phơi ra đây, vào ăn xong bát rồi ra lấy ông ơi…

    Nhìn ông ăn ngon lắm, cảm giác như cả ngày ông chưa được ăn gì vậy…mình nhìn ông cũng thương, nhất là khi ông nói ông ko có tiền, mình có mang tiền để biếu ông, chỉ 100k thôi nhưng ông khua tay, ông ko nhận, ông nói:
  • Cô cho tôi xin 10-20 nghìn là được rồi, cho tôi như này nhiều quá.
    Mình chưa kịp làm gì thì:
  • Ông có khi ko nhận tiền đâu em, thôi ông xin ít thì cho ông ít là đc…mình có tâm là được .
    Mình rút 50k, ông vẫn ko nhận, mình ko có 20k. Ông:
  • Thôi cô cho tôi xin 10 nghìn là đc, tôi cảm ơn.
    Vậy mình gửi ông 10k, lúc mình thanh toán hỏi của mình và ông bao nhiêu chị chủ quán:
  • Ô hay, bát của ông 5k mà em, ông trả tiền rồi nhớ! Của em xxK.
    Mình thanh toán rồi đi về, à trước khi về mình có mua thêm 3 chai nước từ chị chủ quán để biếu ông thì chị ấy: “Cứ về đi, ông để chị lo!”…
    Về mình liền ngồi viết những dòng này, vì đơn giản thấy vui và cũng chỉ muốn lan tỏa “Tình người” trong câu chuyện thôi. Mình xin phép ko chia sẻ thông tin quán nhé ko mọi người lại bảo mình PR. Chúc các bạn có 1 buổi tối vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published.