MÌNH KHÔNG CẢM THẤY HẠNH PHÚC, NHƯNG MÌNH ĐANG CỐ GẮNG GIỮ MỘT GIA ĐÌNH TRỌN VẸN.

Từ hai bàn tay trắng đi lên, mình đã phấn đấu từ ngày còn chưa lấy chồng vừa làm chính vừa làm thêm

Còn chồng mình lương ba cọc ba đồng và chấp nhận với mức sống đấy một cách an toàn, không có ý chí vươn lên hay làm thêm

Mình đã từng có cuộc sống sinh bé 6 tháng trong một gia đình nhà chồng ” có cuộc sống Trầm cảm”: sáng dậy trước 6h, trưa con nhỏ quấy ko ngủ đc cũng phải dậy ko đc ngủ thêm, đèn điện ko dám bật, quạt ko dám bật, gas ko dám dùng, nước ko dám dùng … Tất cả đều có mẹ chồng nhắc nhở ( mặc dù đã đưa tiền ông bà + mình luôn chủ động đi chợ mua đồ ăn cho cả nhà ), tết có bầu, có nghén cũng phải gánh cỗ và làm hơn chục mâm cỗ…

Sau này ra Hà Nội, thoát khỏi cảnh trên nhưng lại lo cơm áo gạo tiền, do chồng quá yên phận, trong khi gd con nhỏ + trong căn phòng trọ 10m2, mình nghĩ phải cố gắng làm thêm gì khác, lúc đó là 4 năm trước khi xây dựng kinh doanh.

Việc kinh doanh bắt đầu luôn khó khăn, mình luôn tìm tòi, học hỏi…nhưng cái mình nhận được là cười khẩy của chồng + mẹ chồng… (chồng là túyp người nghe lời mẹ, ko dám làm việc lớn luôn lo sợ giống hệt mẹ chồng )…. và những sự sỷ nhục từng câu, từng chữ với mình trong cuộc đời vào thời điểm khó khăn nhất, không dễ gì mà mình quên được

Cho đến hôm nay, nhờ kinh doanh thuận lợi, tròn 30 tuổi, ở nhà lầu có xe hơi, cuộc sống dư giả, 2 vợ chồng đều bỏ việc chính để kinh doanh công việc của mình, nhưng chồng mình vẫn phủ nhận sự cố gắng cả quá trình và cho rằng đó là do may mắn

Mình chỉ muốn nói rằng ” Đừng hy vọng thành công nhờ may mắn, đó chỉ là biện minh cho sự lười biếng “

Mình không cảm thấy hạnh phúc với một người đàn ông gia trưởng nhưng mình đang cố gắng để giữ 1 gia đình trọn vẹn, còn giữ được bao lâu nữa mình cũng chưa biết!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *