Lấy người yêu mình hay lấy người mình yêu

T đang bầu tháng thứ 8. Tình cờ gặp lại chồng cũ, t bỗng nhớ lại hết những ngày tháng trước kia. Ngày nào cũng nấu ăn đợi chồng về. Sáng mắng trưa qu/át chiều nạt. T chỉ nhìn Ánh mắt chồng và gia đình chồng để sống. Lúc ấy t mới 23t. Lấy chồng xong nghỉ việc nên ở nhà phụ mẹ chồng bán hàng và lo việc nhà. Chồng t năm đầu còn bình thường. Tới năm 2 thay đổi hẳn. Cũng phải. Lấy nhau là do t yêu a nhiều hơn mà. T cũng tự an ủi có lẽ do t yêu nhiều nên đồng ý cưới luôn dù biết A cưới t về cũng vì bà nội yếu, cần người chăm sóc chứ ko hẳn do yêu.!

Rồi mãi t chẳng có con. Gia đình chồng từ nói bóng gió rồi nói thẳng và thái độ ra mặt. Lúc ấy t có nói anh cùng t đi khám. Anh ko chịu đi. Mình t đi mấy Bv lớn r lên tuyến trên để khám. Vì nhà a nhất định nói a bình thường chỉ cho rằng nguyên nhân từ t. Và kết quả khám cho thấy t hoàn toàn bình thg. Khả năng sinh nở tốt. Ấy vậy mà..mãi mấy năm ròng t ko có con. Vậy thì chỉ có thể do chồng t. Nhưng a vẫn khẳng định a ko sao cả, ko chịu đi khám, đổ hết nguyên nhân do tôi vì tính gia trưởng của mình. Rồi a có người khác. Khá trẻ trung xinh đẹp. Cả nhà a bày kế hất tôi ra khỏi nhà để đón Vk mới về sinh cho a 1 đứa con. Nhận dc tờ đơn ly hôn và thủ tục nhanh tới mức t ko kịp chuẩn bị gì. 

T suy sụp tinh thần lắm. Bước chân ra khỏi nhà ck sau 6 năm chung sống, nước mắt chảy 2 hàng ko thành tiếng. Anh hỏi t có cần lấy gì ko? Tôi nói 6 năm tuổi trẻ 1 năm yêu thương- cả thanh Xuân t tôi còn ko tiếc thì tôi còn cần gì từ gia đình anh. 

Mãi tới 1 năm sau t mới ổn định lại tinh thần. Rồi 2 năm mới mở lòng yêu 1 người cùng hoàn cảnh và về góp gạo thổi cơm chung. Còn a đã làm đám cưới sau bỏ t 1 tháng. Nhưng nghe đâu vợ mới của a đã bỏ a đi kèm thèm nửa tài sản sau hơn 1 năm vì biết a vô sinh. Còn tôi ra đi chẳng lấy thứ gì, 6 năm nhận hết là do mình chẳng dám nói rằng nguyên nhân là do a để nhận về toàn cay đắng. Thật thà thường thua thiệt phải ko mọi người. Người đàn ông gia trưởng sẽ ko bao giờ nhận mình bị bệnh ko có con, còn ng phụ nữ vì quá yêu chồng mà cam chịu giấu diếm cho chồng rồi cũng đường ai nấy đi, đâu phải cứ cam chịu là tốt!

Bây g t đã có bầu 8 tháng, chuẩn bị đón đứa con đầu lòng ở tuổi ngoài 30. Tình cờ gặp lại a, vẫn nở nụ cười dù bao nhiêu đau khổ tôi chưa bao giờ quên. T chưa từng trách gì a cả. Nhưng lấy người mình yêu là t sai 1 phần rồi. Đúng ko. 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *