Chào anh/chị , hnay em không biết tâm sự cùng ai nên lên đây viết vài dòng cho đỡ nặng lòng. Em mệt mỏi lắm, muốn khóc mà không khóc đc. Cứ nghĩ mãi đến cái chết thôi, nhưng vì con ( em bầu đc 7 tháng hơn rồi ) nên em cố bước tiếp. Vì em không còn người thân nào cả, em là trẻ mồ côi …
Em vừa kết hôn đc 1 năm, đi làm dành dụm tích góp đc một ít khoảng 200tr. Không nhiều với nhiều người nhưng đó là cả 1 gia tài với em. Vì lúc cưới em không có ai, nên cũng không làm gì cả. Chỉ đi đăng ký kết hôn rồi làm 1 cái lễ nhỏ thông báo cho gia đình bên chồng biết. Em cũng không dám đòi hỏi gì vì em nghĩ dù gì em cũng chẳng có gia đình, cũng chẳng ai quan tâm và ai cần biết em sống như thế nào. Ba chồng mất rồi, mẹ chồng thì rất thương em, nhà chồng em cũng không khá giả. Mẹ đến tháng nhận lương hưu thôi … Nhưng hễ có cái gì ngon, bà đều dành phần em. Bà bảo em cứ đi làm, về phụ giúp đc phần nào thì giúp. Nhưng em thương bà ở nhà một mình, nên đã tạm ngừng công việc hiện tại và chuyển sang kinh doanh online để tiện ở nhà chăm sóc phụ giúp bà hơn.
Chồng em sau cưới có mượn em 100tr nói rằng cần hùng hạp làm ăn với ngta. Em nghĩ là vợ chồng nên em bảo anh cứ giữ dùng không cần trả lại. Cốt là cũng kiếm tiền lo cho gia đình, cho mẹ, con em và con. Sau em mới biết là anh cầm tiền cho nyc 6 năm của anh mượn vì chị ấy làm ăn thua lỗ. Em có liên lạc với chị ấy để hỏi chuyện nhưng chị ấy từ chối gặp mặt và còn nhắn cho em bảo rằng tiền này anh ấy tự đưa chứ chị ấy không xin, có đòi thì đi mà đòi anh ấy. Em khóc suốt mấy ngày vì nghĩ tiền đó cũng là mồ hôi công sức em dành dụm, nhưng anh lại lấy đi cho không mà không hề hỏi ý kiến em. Bây giờ em đòi kiểu gì đây ?
Mẹ biết chuyện cũng nổi giận la anh các thứ nhưng anh ấy không nghe mà còn bỏ nhà đi luôn mấy hôm. Khoảnh khắc ấy 2 mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc vì tủi thân, bất lực với người chồng, người con đã làm sai nhưng không biết nhận lỗi. Rồi anh ấy cũng về, nhưng về không phải để nhận sai. Về và nói em đưa nốt 100tr còn lại để anh ấy tiếp tục “làm ăn”. Em hỏi anh đi làm bao lâu nay không lẽ không có tiền dành dụm hay sao suốt ngày lấy của em thì anh ấy trả lời em ở nhà có cần tiêu gì đâu. Để nó không sinh lời thì đưa anh ấy làm ăn kiếm lãi. Nhưng tiền cơm, tiền điện, tiền nước hằng tháng đều là em và mẹ thay nhau chi. Anh ấy chưa từng đưa 1 đồng nào. Từ lúc em bầu đến nay, chưa 1 lần anh ấy hỏi em có ổn không, ăn uống có đc không. Hay thậm chí là hỏi thăm con 1 lần, đi siêu âm bác sĩ nói con có ổn không. Cũng chưa hề, chưa bao giờ em đc nghe. Rồi tiền quần áo đi sinh các thứ, cũng phải tự em làm tự em lo. Mẹ bảo để mẹ đi xin đồ em bé để bé dễ nuôi, không quấy. Nhiều lúc thấy mẹ chồng thương em như thế mà em tủi, vì em chưa bao giờ biết cảm giác đc mẹ ruột yêu thương là như thế nào.
Em từ chối đưa tiền thì anh ấy đòi li hôn với lý do là không tin tưởng thì tiếp tục làm gì. Em không dám nói với mẹ. Em sợ mẹ buồn, mẹ lo. Nhưng em cũng ngầm chấp nhận rồi. Em có viết đơn gửi ra toà nhưng bị trả lại vì em đang mang thai họ không giải quyết. Hiện tại thì bọn em li thân và anh đã ra ở riêng với chị nyc luôn rồi … Thật đúng là tình cũ không rủ cũng đến.
Rồi mẹ cũng biết chuyện, mẹ bảo nếu anh ấy ở với chị nyc thì đừng về đây và gọi mẹ là mẹ nữa. Mẹ không có 1 người con vô nhân đạo như thế, bỏ vợ bỏ con để cặp kè với người cũ. Vậy là anh chọn người giúp anh làm ấm giường thay vì chọn người sinh thành và dưỡng dục anh. Em không bất ngờ gì cả. Em chỉ cảm thấy thương mẹ. Cả đời vất vả chồng mất ở 1 mình nuôi con. Để rồi khi con lớn lại trả ơn mẹ như thế … Em bị stress tâm lý trầm trọng. Dù biết là anh ấy sai, nhưng từ lúc li thân đến nay chưa 1 đêm nào em ngủ yên giấc. Cứ nghĩ đến con em sau này không có ba sao mà nó nhói lòng sao ấy … Nó có trách em không? Làm mẹ đơn thân sẽ vất vả lắm đúng không? Liệu XH có chấp nhận những người như em không? Liệu XH có đối xử công bằng với con em khi nó không có ba không …

Theo t biết thì single mom hiện nay rất nhiều chị không cần phải ngại vì điều đó thậm chí mọi người sẽ rất ngưỡng mộ chị nữa. Còn về anh chồng thì chị không cần quá buồn vì khi có người như vậy ra đi ta lên vui, hiện tại sát cánh bên chị có mẹ chồng và tương lai sẽ là thêm đứa bé nên chị hãy sống thật hạnh phúc để dạy dỗ bé trở thành một người có trách nhiệm. Và khi đó e nghĩ chị sẽ vui hơn rất nhiều! Chúc chị và bác nhiều sức khỏe và có cuộc sống tốt đẹp hơn trong tương lai
2 đứa kia ăn ở thất đức thì chúng nó tự gánh nghiệp thôi chị ơi. Thằng bố bất hiếu như vậy thì con chị ko có càng tốt, có còn mang tiếng xấu thay bố nó ấy. Trời thương chị bù lại cho chị người mẹ chồng tốt. Chúc cho mẹ chồng chị và 2 mẹ con chị một đời bình an