“Boss, chúng ta chỉ là tình một đêm, anh không phải cảm thấy nặng nề về trách nhiệm.”
“Tôi cũng không có ý định chịu trách nhiệm với cô.”
Một câu nói đơn giản nhưng đủ thấy được sự lạnh lùng của Từ Minh với cô gái đối diện. Đúng chất một cậu chủ ăn chơi, chỉ là qua đường không có tình cảm.
Nguyệt Sơ cũng chẳng lưu luyến gì hắn nhưng cô vẫn tiếc lần đầu tiên của mình lại mất cho một tên sếp hỗn đản như vậy.
[…]
Nguyệt Sơ trở về nhà tắm rửa sạch sẽ rồi leo lên giường ngủ một giấc đến tận chiều tối. Nếu không có chuông cửa vang lên liên tục, chắc cô cũng ngủ một mạch đến sáng mai bỏ qua bữa tối.
“King koong…king koong…”
“Chờ chút tôi ra ngay đây.”
Nguyệt Sơ đầu tóc bù xù, mắt nhắm mắt mở bước ra mở cửa. Đập vào mắt cô là hình ảnh người đàn ông điển trai, một thân tây trang sang trọng, đó là Boss của cô cũng chính là tên vô tình lúc sáng.
Trong lúc cô còn ngơ ngác, Từ Minh lướt qua cô bước thẳng vào trong chẳng cần sự cho phép của chủ nhà.
“Hôm nay sao em nghỉ?”
“Tôi đã xin phép phòng nhân sự rồi. Bây giờ tôi rất mệt, mời anh về cho.”
Chẳng quan tâm tới ý đuổi khách, Từ Minh đi một vòng quanh nhà cô quan sát. Một căn nhà nhỏ vừa đủ cho một cô gái như cô. Khi đứng trước phòng ngủ, hắn định mở cửa phòng bước vào thì từ đâu lao tới một chiếc bóng nhỏ chặn trước cửa.
“Từ Minh, anh đừng vô duyên như vậy được không? Chúng ta có thân thiết gì đâu mà anh muốn bước vào phòng ngủ của tôi.” Giọng Nguyệt Sơ cao lên, đầy gắt gỏng nhìn người đàn ông trước mặt.
Khuôn mặt Từ Minh thản nhiên, nhếch môi cười đầy tà mị:
“Ai bảo không có quan hệ? Đêm qua chúng ta cuồng nhiệt như vậy mà bây giờ em đã quên rồi sao?”
“Là do anh đã phủ nhận chuyện đó trước.”
“Có nghĩa là em vẫn nhớ mãi không quên.” Nụ cười gian manh hiện lên trên khuôn mặt hắn.
Nguyệt Sơ cắn môi khó xử, không ngờ được lại bị hắn lừa, buộc chính miệng cô thừa nhận cô vẫn nhớ đêm qua cuồng nhiệt biết bao nhiêu.
Một lần nữa tiếng chuông cửa lại vang lên, Nguyệt Sơ buộc phải bỏ Từ Minh ở lại ra mở cửa. Hoá ra là anh hàng xóm mới chuyển đến.
“Tiểu Sơ, không biết tối nay có rảnh không, anh mời em đi ăn cơm.”
Chưa kịp trả lời, bỗng một câu nói từ phòng ngủ vọng ra khiến Nguyệt Sơ ngỡ ngàng, đứng hình không biết nói như nào cho hợp lí.
“Em yêu, anh giặt hộ em chiếc áo lót trên giường nhé.”
