• Alo bố à? Nhà mình như nào rồi bố, nghe tối nay bão vào!
  • Bố với mẹ vừa lên mái cố định lại cái mái, đặt mấy cái bao cát, bao gạch lên ko đêm nay bão vào sợ tốc mái. Tí còn phải dọn dẹp đồ đạc trong nhà nữa.
  • Vâng, có gì bố mẹ thông báo với con 1 tiếng, con ở xa giờ cũng ko biết giúp bố mẹ như nào!
  • Thôi tập trung mà làm việc ở đó đi, năm nào chẳng có bão, chỉ là ít hay nhiều thôi, quen rồi. Lúc nãy có mấy chú cán bộ đến vận động đi tránh bão rồi, bố mẹ dọn dẹp chút đồ đạc, gia cố lại cái mái rồi đi thôi.
    Rồi mình nghe trong điện thoại có chú hàng xóm gọi bố mình nhắc “Ông chuyển thêm mấy bao lên đây tôi đặt cho!”, có lẽ lúc ấy hàng xóm láng giềng đang giúp đỡ nhau gia cố mái ngói…nên bố mình:
  • Con ko phải lo đâu, có gì đến chỗ tránh bão bố gọi cho.

    Tắt máy, chợt thấy buồn. Mình là người con miền Trung, xa quê lên thành phố vừa học tập, vừa làm việc kiếm tiền. Ko biết mọi người thế nào chứ ước mơ của mình hiện tại đầu tiên là có tiền sửa nhà cho bố mẹ, xây thêm 1 tầng nữa để thành nhà mái bằng, gia cố lại cái nền, sân làm lại cái hệ thống thoát nước cho nhà cho bớt ngập. Nếu có điều kiện hơn thì sẽ mua cho bố mẹ 1 miếng đất ở khu vực ít ngập rồi xây lại nhà mái bằng thì tốt hơn nhưng công việc hiện tại, mức thu nhập thì chưa cho phép…
    Chỗ mình gần như năm nào cũng có bão, ko bão thì mưa to gió lớn…ngập hết nhà. Nhà cứ hỏng lại sửa, cứ ngập rồi lại chờ nước rút…xong đâu lại vào đấy, đã quen với việc như vậy…
    Tối bố mình có gọi lại chỉ nói được đôi ba câu là đã ở chỗ tránh bão, bà con ở đây tụ tập đông vui lắm, mỗi người giúp nhau 1 chút lại thấy an tâm hơn…
    Cũng chẳng phải chuyện tình yêu gì đâu, mình chỉ tâm sự cảm giác lo lắng cho gia đình ở quê chống bão chút thôi…có lẽ những người con miền Trung như mình hiểu rõ những cảm giác ấy nhất…luôn muốn cố gắng để thoát nghèo, để có cuộc sống tốt hơn rồi cũng mong bão đừng vào Việt Nam nữa…nhiều người khổ lắm rồi…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *