Thứ sáu, ngày 10/07/2026 15:00 GMT+7
Phạm Gia Linh, Lớp 7A3, Trường Trung học cơ sở Nghĩa Thắng, Xã Trà Giang, tỉnh Quảng Ngãi Thứ sáu, ngày 10/07/2026 15:00 GMT+7
Có những ước mơ không bắt đầu từ những điều lớn lao, mà từ một khoảnh khắc rất nhỏ – khi con người lần đầu nhận ra sự bất lực của chính mình. Khoảnh khắc ấy có thể không ồn ào, không kịch tính, nhưng lại đủ để thay đổi cách một người nhìn về tương lai.
Tôi là Phạm Gia Linh, một học sinh lớp 7. Tôi không phải là một người quá nổi bật giữa đám đông, cũng không phải kiểu người luôn được chú ý. Nhưng trong tôi luôn tồn tại một thế giới suy nghĩ riêng – nơi tôi tự hỏi về tương lai, về gia đình, và về lý do mình cần phải cố gắng mỗi ngày.
Tôi lớn lên trong sự yêu thương và kỳ vọng của bố mẹ. Họ không nói nhiều về áp lực, cũng không kể ra những khó khăn bằng lời. Nhưng tôi nhìn thấy tất cả qua những điều rất nhỏ: đôi vai ngày càng trĩu xuống, những bước chân nặng hơn sau mỗi ngày làm việc, và những buổi tối dù rất mệt nhưng vẫn cố mỉm cười khi nhìn tôi. Có những lúc tôi nhận ra, họ đang sống không phải chỉ cho bản thân, mà cho cả tương lai của tôi.
Tôi hiểu rằng, có những giấc mơ của bố mẹ đã dừng lại ở một nơi nào đó rất xa, để nhường chỗ cho giấc mơ của tôi được tiếp tục. Và điều đó khiến tôi không thể sống một cách vô tâm.

Có những buổi tối, tôi giả vờ ngồi học rất chăm chú, nhưng lại lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt bố mẹ họ rất mệt mỏi, nhưng vẫn cố giữ sự dịu dàng khi nói chuyện với tôi. Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu một điều rất rõ: có những nỗi vất vả không bao giờ được nói ra, nhưng lại luôn tồn tại trong từng hơi thở của họ.
Đã có lúc tôi nghĩ mình còn nhỏ, còn rất xa mới phải nghĩ đến tương lai hay trách nhiệm. Nhưng rồi một ngày, suy nghĩ đó hoàn toàn thay đổi.
Hôm ấy, gia đình tôi bị người khác xúc phạm. Không phải vì chúng tôi sai, mà vì sự hèn mọn và định kiến của họ. Những lời nói đó không chỉ nhắm vào gia đình tôi, mà còn như cố tình phủ nhận mọi giá trị mà bố mẹ tôi đã cố gắng xây dựng.
Tôi đứng đó, nghe tất cả, và lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận rất rõ sự nhỏ bé của mình giữa những lời nói ấy.
Tôi đã im lặng.
Không phải vì tôi đồng ý. Mà vì tôi không biết phải nói gì để bảo vệ những người tôi yêu thương nhất.
Và chính sự im lặng đó khiến tôi nhận ra một điều khiến tôi nhớ rất lâu:
Nếu con người không đủ hiểu biết và bản lĩnh, thì ngay cả điều đúng cũng có thể bị che lấp bởi sự sai trái.
Từ khoảnh khắc ấy, trong tôi bắt đầu hình thành một suy nghĩ rõ ràng hơn về tương lai. Tôi bắt đầu nghĩ đến ngành luật – không phải như một lựa chọn ngẫu nhiên, mà như một con đường có thể giúp tôi không còn lặp lại sự im lặng của ngày hôm đó.
Ban đầu, đó chỉ là một ý nghĩ rất mơ hồ. Tôi không hiểu hết luật là gì, cũng không hình dung rõ con đường phía trước sẽ như thế nào. Nhưng tôi biết một điều: tôi không muốn mình mãi là người đứng ngoài, nhìn mọi chuyện xảy ra mà không thể làm gì.
Tôi bắt đầu để ý nhiều hơn đến những câu chuyện xung quanh mình. Những mâu thuẫn nhỏ trong cuộc sống, những lần ai đó bị hiểu lầm, hay những lúc một người bị đối xử không công bằng – tất cả khiến tôi suy nghĩ. Tôi nhận ra rằng, không phải lúc nào sự thật cũng được nói ra, và không phải lúc nào điều đúng cũng được bảo vệ.
Có những điều sai không lớn đến mức bị lên án, nhưng lại đủ để khiến một người tổn thương. Và đáng sợ hơn, là khi người ta quen dần với việc im lặng trước những điều như vậy.
Chính điều đó khiến tôi nghĩ nhiều hơn về ngành luật.
Với nhiều người, luật là một ngành nghề khô khan, gắn liền với sách vở, điều khoản và những quy định cứng nhắc. Nhưng với tôi, luật không chỉ là những dòng chữ. Nó là cách để con người bảo vệ nhau, là ranh giới giữa đúng và sai, và là nơi mà tiếng nói của một người có thể trở nên có giá trị.
Tôi không mơ trở thành một người quá vĩ đại, hay làm những điều khiến cả thế giới phải biết đến. Tôi chỉ mong, khi đứng trước một điều không đúng, tôi có đủ hiểu biết để nhận ra nó, và đủ bản lĩnh để không quay đi.
Có thể điều đó nghe có vẻ đơn giản, nhưng tôi hiểu rằng để làm được như vậy, không hề dễ.
Bởi vì trong cuộc sống, im lặng đôi khi là lựa chọn dễ dàng nhất.
Người ta có thể chọn im lặng để tránh rắc rối.
Chọn im lặng để không bị chú ý.
Hoặc chọn im lặng vì nghĩ rằng “không liên quan đến mình”.
Nhưng chính những sự im lặng đó, khi lặp lại quá nhiều lần, lại vô tình khiến cái sai có cơ hội tồn tại lâu hơn.
Tôi không muốn mình trở thành một phần của sự im lặng ấy.
Tôi dần hiểu rằng, một xã hội không chỉ cần những người biết đúng, mà còn cần những người dám nói điều đúng. Bởi nếu tất cả đều chọn im lặng, thì cái sai sẽ dần trở thành điều bình thường. Và khi đó, điều đúng lại trở thành điều hiếm hoi.
Có thể tôi chưa đủ lớn để thay đổi thế giới. Nhưng tôi tin rằng, tôi có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất – từ cách tôi suy nghĩ, cách tôi học tập, và cách tôi đối diện với những vấn đề trong cuộc sống.
Tôi bắt đầu tập cho mình thói quen suy nghĩ kỹ hơn trước mỗi vấn đề. Không chỉ là học để nhớ, mà là học để hiểu. Tôi tự hỏi “vì sao” nhiều hơn, thay vì chỉ chấp nhận mọi thứ như một điều hiển nhiên. Tôi biết rằng, để theo đuổi ngành luật, tôi không chỉ cần kiến thức, mà còn cần một cách nhìn nhận vấn đề rõ ràng và công bằng.
Có những lúc tôi cảm thấy mình chưa đủ tốt. Có những lúc tôi nghi ngờ chính mình, tự hỏi liệu ước mơ này có quá xa vời hay không. Nhưng rồi tôi nhận ra, ước mơ không phải là thứ để khiến mình sợ hãi, mà là thứ để mình có lý do tiếp tục cố gắng.
Và mỗi khi chùn bước, tôi lại nghĩ đến bố mẹ.
Họ không có nhiều lựa chọn. Họ không có cơ hội dừng lại khi mệt mỏi. Họ chỉ có thể tiếp tục, từng ngày, từng ngày một, để tôi có thể có một tương lai tốt hơn.
Nghĩ đến điều đó, tôi hiểu rằng mình không được phép dễ dàng bỏ cuộc.
Tôi không muốn tương lai của mình chỉ còn lại hai chữ “giá như”. Tôi không muốn một ngày nào đó phải nhìn lại và tiếc nuối vì đã không cố gắng khi còn có thể.
Vì vậy, tôi chọn bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Học tập nghiêm túc hơn, tập trung hơn, và cố gắng hiểu rằng mỗi nỗ lực hôm nay, dù rất nhỏ, cũng là một bước tiến cho ngày mai.
Có thể tôi không tiến rất nhanh. Nhưng tôi chưa từng dừng lại.
Ước mơ không khiến tôi trở nên giỏi hơn ngay lập tức, nhưng nó khiến tôi có một hướng đi. Nó giúp tôi hiểu rằng mình đang cố gắng vì điều gì, thay vì chỉ bước đi mà không biết điểm đến.
Và có lẽ, điều quan trọng nhất mà ước mơ mang lại cho tôi không phải là một tương lai rõ ràng, mà là một hiện tại có ý nghĩa.
Có những buổi tối, tôi vẫn lặng lẽ nhìn ánh đèn vàng hắt lên gương mặt bố mẹ sau một ngày dài. Ánh sáng ấy vừa quen thuộc, vừa khiến tôi thấy nghẹn lại. Tôi hiểu rằng, có những hy sinh không bao giờ cần nói thành lời, nhưng lại là nền tảng nâng đỡ cả tuổi thơ của tôi.
Và chính vì vậy, tôi không cho phép mình dễ dàng bỏ cuộc.
Tôi không chắc tương lai mình sẽ đi xa đến đâu. Nhưng tôi biết một điều: tôi không muốn trở thành người chỉ biết đứng nhìn.
Nếu một ngày tôi đủ hiểu biết và đủ mạnh mẽ để bảo vệ người khác, thì hôm nay tôi phải học cách không rời bỏ chính mình.
Và nếu có một lời nào để nói với bản thân của ngày hôm qua, tôi sẽ nói rằng:
“Tôi đang học để một ngày không còn phải im lặng trước những điều sai. Và cảm ơn bản than tôi đã không từ bỏ, chùn bước”.
Cuộc thi viết “Ngày mai trong mắt em” do Báo điện tử Dân Việt/Báo Nông thôn Ngày nay được phát động từ ngày 5/3 và kết thúc nhận bài vào ngày 10/6. Do số lượng bài dự thi lớn, Ban Tổ chức cần thêm thời gian để làm việc khách quan, công tâm và lựa chọn kỹ lưỡng các tác phẩm chất lượng. Vì vậy, thời gian tổ chức lễ trao giải được điều chỉnh lùi so với dự kiến ban đầu (cuối tháng 6) sang ngày 17/7.
Danh sách các bài viết lọt vòng chung khảo sẽ được đăng tải trên Báo điện tử Dân Việt và Fanpage Cuộc thi viết “Ngày mai trong mắt em” tại địa chỉ www.facebook.com/cuocthivietngaymaitrongmatem.
Về cơ cấu giải thưởng, Ban Tổ chức Cuộc thi viết “Ngày mai trong mắt em” thông báo, ngoài hệ thống giải chính gồm:
1 giải Nhất trị giá 20 triệu đồng
2 giải Nhì mỗi giải trị giá 15 triệu đồng
3 giải Ba mỗi giải trị giá 12 triệu đồng
10 giải Khuyến khích mỗi giải 1 laptop thương hiệu Dell trị giá 10 triệu đồng
5 giải dành cho các nhân vật tiêu biểu trong các bài viết mỗi giải 5 triệu đồng
Ban Tổ chức quyết định bổ sung thêm 20 giải chuyên đề, được chia thành 4 hạng mục, mỗi giải trị giá 3 triệu đồng, gồm có:
“Bài viết truyền cảm hứng nhất”: Dành cho 5 bài viết tạo động lực sống, học tập mạnh mẽ, có câu chuyện vượt khó xúc động.
“Bài viết sáng tạo”: Dành cho 5 bài viết có cách kể chuyện mới lạ, giàu hình ảnh, trình bày đẹp ấn tượng.
“Bài viết được yêu thích”: Dành cho 5 bài viết hay, có lượt tương tác, chia sẻ tốt trên Fanpage Cuộc thi viết Ngày mai trong mắt em và số lượt đọc cao trên Báo điện tử Dân Việt.
“Tập thể cống hiến”: 5 giải Tập thể xuất sắc cho các trường/lớp có số lượng bài dự thi nhiều nhất.