BẠN ĐÃ TỪNG GẶP AI CÓ THỂ CHẤT KỲ LẠ HAY CHƯA?

#1. Mấy năm trước tôi từng làm việc ở một tiệm thú cưng, ở đó tôi gặp một con mèo thấy một lần là không quên được. Con mèo này, nó bị dị ứng hải sản. Hahahahahhahaha

Sinh ra là mèo mà lại bị dị ứng hải sản, không hiểu đời mèo này còn có ý nghĩa gì nữa. Chủ của nó chỉ có thể cho nó ăn ức gà mà thôi. 

#2. Bạn cùng bàn hồi cấp 2 là một cô bạn rất hay cười, chúng tôi thường xuyên truyền giấy trêu nhau trong giờ học rồi cười ngặt nghẽo. Khổ nỗi cứ cười mãi rồi bỗng dưng mặt cô ấy hiện lên vẻ đau đớn, bảo tôi đừng chọc cười nữa.

“Còn cười nữa tớ tiểu ra quần mất!”

“Gì? Thật không vậy?”

Vừa nói dứt câu, chỉ thấy miệng cô ấy vẫn còn toe toét cười, còn quần đồng phục thì…

Lần đầu tiên cũng là duy nhất, thấy một người cười đến mức tiểu cả ra quần…

#3. Tôi đây. Máu có đ.ộc.

Bị muỗi đốt không thấy ngứa, mấy nốt muỗi cắn chỉ nổi chừng nửa tiếng là lặn mất tiêu rồi. Thế nên tối đi ngủ nghe tiếng vo ve tôi cũng chẳng thèm ngồi dậy đuổi luôn.

Nhưng kỳ lạ là cứ sáng hôm sau tỉnh dậy, sẽ lại thấy ở đầu giường hoặc trên nền đất xác của mấy con muỗi xấu số, khó hiểu thực sự?

Ờm, con bạn tui, nó cứ cười là nước mắt chảy rào rào luôn ấy. Như người khác thì cười nhiều quá chỉ ươn ướt mắt thôi, đằng này nó mà cười là nước mắt thành giọt chảy tỏng tỏng luôn á =)))) lắm lúc ngồi quán cafe không dám kể chuyện cười với nó. Sợ mng dị nghị là bắt nạt bạn bè =)))

Bị dị ứng lạnh, trời hơi lạnh hay nằm trong phòng máy lạnh hơi lâu sẽ nổi mảng ngứa, khổ nổi chịu nóng kém, vào phòng mà ko bật máy lạng thì nhân sinh ko còn gì luyến tiếc nữa rồi🤧🤧

Đọc câu chuyện số 1 lại nhớ bạn mình hồi nhỏ nuôi con mèo, đặt tên là Tiểu thư Mimi. Và nó tiểu thư thật, nó chỉ ăn đồ tươi ngon, chỉ ăn thịt bò và tôm to thôi 🙂 ăn đồ không ngon là nó nôn 🙃

Mỗi lần t đi wc (nói nhẹ là tiểu tiện, nói thô thiển là đi đái đó ạ) là t lại khóc 🙃 nước mắt cứ tự nhiên chảy ra thôi. Lần nào đi wc cũng ngồi diễn cảnh đau thương bi đát cả tiếng, phụ huynh chán khum buồn nói =)))

T nè, làm bác sĩ nhưng tất cả chỉ số huyết áp, đường….của t luôn ở ngưỡng thấp lè tè. Nhiều khi sáng ra mọi ng thấy t lê lết thở hổn hển trong phòng trực là biết t tới cơn rồi bốc t đi truyền dịch truyền thuốc liền 🤣🤣🤣

Không hiểu cơ địa mình ntn nhưng mà cứ đến mùa đông là tay chân lạnh toát, đi tất hay găng tay vào vẫn lạnh, ngta đi đường một lúc là nhiệt độ cơ thể bth nhưng mình ngồi trong nhà mà người cứ lạnh buốt đến nỗi mẹ mình còn bảo tay người mình lạnh như ng chết cơ :)), ấy thế mà không hiểu sao đến mùa hè thì người lúc nào cũng nóng rực như kiểu ngồi trong lò sưởi ý :)) , cảm giác bản thân giống đồng hồ thời tiết thực sự 🥲, không những vậy mà mình còn dị ứng thời tiết nữa chứ, cứ chuyển mùa cái coi như nổi mẩn khắp người , uống thuốc bôi thuốc đỡ đc một lúc xong lại bị tiếp khổ đcđ 🥲

Tui bị dị ứng nhiều thứ lắm, có thể liệt kê thành 1 danh sách luôn nhưng điều quan trọng là tui không dị ứng 1 thứ gì cố định 🙂 Nói cho dễ hiểu chính là năm tui 9 tuổi, nhập viện cấp cứu, bác sĩ đoán là do khô gà nhưng sau đó tui ăn lại không sao cả, mà cái món tui trc giờ ăn không bị gì là hạt điều lại lên cơn dị ứng 🙂 Nặng đến mức không thở nổi, không đến viện kịp lúc là sốc phản phệ luôn :)))) Mà dị ứng của tui là từ nội tạng phát ban ra bên ngoài, bác sĩ bảo nghĩa là “mấy nốt phát ban đó trong thận gan tim phèo phổi của tui cũng có”, phát ban còn vào tận tròng mắt và khoang miệng 🙂 Bác sĩ cũng bó tay với thể chất của tui luôn :)))) Đi đâu cũng phải mang theo thuốc, ăn gì cũng phải ăn 1 miếng rồi đợi một hai phút không thấy phản ứng mới dám ăn tiếp 🙂 Bác sĩ bảo với tình trạng dị ứng như vậy, nếu chỉ 1 lần tui đến viện không kịp là die luôn :)))))

Trai hay gái chạm vô đùi hay bắp tay là nhột, tự động bật cười, nổi hết cả da gà…. Không biết sau này có bồ có húp đc tí cháo gì không🧘

Em gái tui nè, thật luôn chứ t thấy nó cứ mang lại cho ngta cảm giác bề trên ấy, kiểu làm người ta sợ kiểu uy nghiêm ấy.Chuyện thì nhiều không kể hết. Cơ mà lần gần nhất đây là đi ăn Dookki. Bọn t mua vé coi phim NKB cơ mà cách suất hơi xa nên xuống ăn luôn.Chiện cũng không có gì cơ mà bọn t lại hơi thích ăn cái cơm trộn với nước sốt ấy.Mà cái bàn ở DK thì có một cái lỗ để bỏ cái ca bỏ “rác”. Và bùm thay vì dời cái nồi lẩu lại gần cái ca kia để múc ko bị vương vãi ra khắp nơi thì ko. Anh bồi bàn vẫn cố chấp múc từng muôi nước lèo qua bên cái ca kia. Hậu quả là làm em gái mình cọc lên, nó cọc thì không hề nói gì hết chỉ im lặng nhìn thôi. Cơ mà chời má tui cảm thấy là không khí loãng đi vài phần. Và y như rằng thì anh bồi bàn lại cành rung tay hơn, nước lèo lại đổ nhiều hơn, lại làm e tui cọc hơn.Một hệ sinh thái được tạo ra cho tới cái vá thứ 8 của ổng. Ổng trộn xong đúng kiểu bỏ chạy luôn á. Quên luôn cái khăn ở trên bàn bọn tôi. Cơ mà được cái em t nó còn thương người nên nó kêu một chị khác lấy lại cái khăn.Haizzzz nếu mà anh có đọc đc cái cmt này thì em xin lỗi thay mặt e gái ạ. Tánh nó hơi khó chứ không có gì đâu anh.

T bị gãy ngón chân. T dùng tay bẻ thẳng lại để cho được chân vào giày 🙂 và không hề đau đớn gì cả, chỉ biết là gãy sau khi chụp xquang :)))))

T học về thuốc và t đã gặp trường hợp bệnh nhân dị ứng thuốc chống dị ứng ( thuốc kháng histamine H1), theo lí thuyết thì loại thuốc nào cũng có thể bị dị ứng bởi bệnh nhân do cơ địa, nhưng mà bị như vậy khá là thiệt thòi, cả bị dị ứng với paracetamol nữa, loại thuốc tương đối lành, “quốc dân” mà bị dị ứng thì quả là một thiệt thòi to lớn🥴

Không phải người nhưng mà là chó nhà tui. Cứ đến tối nó đi ngủ tầm 9-10h là nó sẽ đánh rắm 1-2 lần mới ngủ ngon được 😀😀 nghe hơi ảo nhưng sự thật là zạy đó quý dị,tui cũng mệt thí mẹ với những chiếc rắm của nó luôn. Nhiều hôm trùm chăn mà nó thả rắm thì đúng là ối giồi ôi🤦‍♀️

Là cô bạn thân tôi, mỗi lần nó buồn tè là nó buồn nôn , kiểu cứ tới cơn là nó oẹ như bị nghén ý. Nhớ lần ngồi trong lớp quân sự nó phát ra tiếng oẹ cái cả lớp tưởng nó nghén bầu hay ăn phải cái gì, là nó buồn đi number 1 :)). Trước mới biết cái này đi đâu mình còn ngại, giờ quen rồi, đang đi chơi nghe tiếng nó như thế t biết là phải tìm nhà vs cho bả, nếu nhịn càng oẹ nhiều hơn . 🥴

Tôi, chính tôi, tôi cười nhiều đến phát điên, một khi đã cười thì không thể ngừng lại được, cười đến khi phổi không còn hơi để thở luôn á, mà gặp chuyện đếch gì tôi cũng cười, buồn cũng cười, vui cũng cười, tự dưng không ai làm gì mà nhìn thấy cái gì lạ lạ tôi cũng cười nửa tiếng đồng hồ 😐Hồi năm nhất có lần tôi đi phỏng vấn cái chỗ đa cấp kia, tôi biết nó là đa cấp rồi nên cũng không để vào tai lắm nhưng có một bạn nữ bị nó nói trúng tâm tư, xong bạn đấy khóc quá trời, cái đệch, tôi vậy mà thấy bạn ấy khóc xong tự nhiên tôi cười như thần kinh, cười chảy cả nước mắt (tôi thấy tội bản vl nhưng đhs tôi không thể ngừng cười, huhu trông vô duyên vch ấy) tôi cười nhiều đến nỗi thằng cha đa cấp đó quạo lên hỏi tôi cười cái gì mà cười, mà ổng hỏi xong tôi còn cười tợn hơn 😐Đến giờ lâu lâu tôi vẫn cười đ thể kiểm soát được, đhs 😐

Một bà chị mình chơi cùng bị dị ứng với mùi cần tây. Có lần mẹ bả đi chợ mua cần tây về, vừa bước vào cửa nhà mà bả đang đứng đó, ngửi thấy mùi cần tây phát thì bả lăn đùng ra đất. Cả nhà hốt hoảng tưởng bả ngất hay sao nhưng không…bả ngủ chúng mày ạ. Vậy đấy, bả dị ứng kiểu cứ ngửi thấy mùi cần tây là lăn đùng ra ngủ. Méo hiểu sao luôn. Lạ vcl 🥲

Con chó nhà tôi, chỉ là nó có cái gì mà Trung Quốc gọi là mị cốt. Tôi dắt nó đi công viên những bé chó cái khác cứ chìa mông vào phía nó, lúc đó tôi chỉ biết dùng ngôn ngữ đầy tính biểu đạt của dân tộc mình “đmm, đâm một cái là đền $5000 đấy, mày đâm là tao đâm mày.” Tui thấy nó dừng bước, nằm xuống đất vẻ mặt tuyệt vọng lắm 🙂

Hôm nào có cái topic mà chủ thớt kể ông thầy giáo trong tiết học chỉ tay lên quạt trần nói ví dụ giờ nó bị rơi xuống và quả thật là quạt rơi xuống luôn, xong tiết sau sang lớp khác dạy thầy cũng chỉ tay lên quạt trần nói y chang và cái quạt cũng rơi ùm xuống ấy. Nghe hơi ảo nhưng cũng là 1 loại năng lực, thể chất kì lạ mà =))))))

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *