Existential crisis

“Sẽ có một thời điểm nào đó trong đời khi mà trong lòng bạn vô cùng hoảng loạn, vô cùng sợ hãi nhưng trong mắt người khác, bạn chẳng qua chỉ trầm mặc hơn bình thường một chút, chẳng ai cảm thấy kỳ lạ cả. Bạn phải tự mình đối mặt, tự mình vượt qua.”-A Crazy Mind

  • Khủng hoảng hiện sinh ngày càng trở nên phổ biến ở thời đại bây giờ. “Chào mừng bạn đến với cuộc đời, chào mừng đến với tuổi 20 hoài bão, chào mừng đến với tuổi 20 lần 5 phần đấu”. Ta càng lớn càng sợ hãi việc phải lớn, ta chỉ ước mãi được bé xíu nằm gọn trong lòng tay mẹ, hay khi khóc sẽ được ai đó vỗ về an ủi và đơn giản là bé để không phải lo nghĩ thêm điều gì. Hồi bé ta sống với những tưởng tượng, những ước mơ xa “Con sẽ xây nhà 5 tầng cho bố mẹ, con sẽ làm công an, con sẽ làm luật sư, con sẽ làm bác sĩ để chữa khỏi bệnh cho mẹ cho bố …”. Nhưng rồi sao khi ta bị đời vả một cái bộp, dội cho một gáo nước để chợt nhận ra, đời không em đềm như Lối nhỏ của anh Đen . Cũng chính lúc đó rcâu hỏi luôn vang vọng trong ta sẽ là:
  • TÔI LÀ AI ? TÔI LÀM GÌ ? TÔI ĐANG Ở ĐÂU ? TÔI THỰC SỰ MUỐN LÀM GÌ ?
  • Ta tìm đến những cuốn sách siêu thực của Haruki Murakami tìm một chỗ trốn tránh khỏi hiện thực. Đến với những nơi nửa thực nửa ảo, khiến ta thấy được chút màu sắc khác của cuộc sống bằng một góc nhìn khác chăng ? Đến với những câu chuyện nửa thực nửa mơ, để ta tiếp tục mơ, hay bừng tỉnh biết có những thứ đang diễn ra xung quanh. Ta vẫn phải tiếp tục ăn, vẫn phải ngủ, liệu còn thở là còn gỡ . Đôi khi hiện thực lại quá tàn nhẫn, có những thứ mà để ý kĩ khiến ta nhận ra hiện thực khắc nghiệt sao : Là độ lão hóa của đầu gối mẹ, khi mà trước kia bà chạy 3 tầng nhà lấy ta hộp sữa một cách thoăn thoắt thì giờ đi lên lầu 2 đã xoa xoa cái đầu gối kêu đau mỏi. Hay là mái tóc bạc mà bố ta còn chả buồn nhuộm lại kệ cho nó trắng cả đầu, là nếp nhăn trên trán, trên mắt của họ. Ta đã bỏ lỡ gì nhỉ? Ta đang theo đuổi điều gì đây ? Ta đã phí bao thời gian rồi, liệu có kịp, liệu đến bao giờ mới là đủ đây. Ta có thể chờ có thể đợi, nhưng thời gian thì quá nghiệt ngã, như chuyến xe buýt đi đến đúng tuyến đúng giờ rồi đi, không dừng lại đứng chờ ta nữa, nó sẽ trở những người thân yêu ta dần đi xa.
  • Chợt bàng hoàng khi ta vẫn đang bơi lại trong vũ trụ bao la đầy màu sắc của tuổi học trò và rồi cuốn vào thứ người trẻ hay gọi là “ guồng quay của cuộc sống, cuộc đời (rat race)”. Đi làm- kiếm tiền- lấy vợ lấy chồng -sinh con đẻ cái – phụng dưỡng cha mẹ – cho con đi học -rồi lại dựng vợ gả chồng cho con và rồi chờ nó báo hiểu hoặc là chết đi cho tròn vòng luân hồi (Sinh Lão Bệnh Tử). Biết đó là guồng quay, ta vẫn phải quay cuồng cố gắng tìm kiếm cách thoát ra để có thể tìm lại chính mình, tìm lấy sự tò mò, ngây thơ hồn nhiên với mọi thứ xung quanh. Liệu có mấy người thoát khỏi vòng lặp đó và không ngừng đặt ra câu hỏi trên tìm kiếm thứ gọi là “ Một cuộc đời đáng sống “. Tìm kiếm từng mảnh ghép vụn vỡ và ghép lại thành một bức tranh.
    “Trên thế giới này không có lựa chọn nào ngay từ đầu đã là chính xác, chúng ta chẳng qua chỉ là cố gắng phấn đấu để biến lựa chọn ban đầu đó trở thành chính xác mà thôi. Vậy nên, đừng sợ đưa ra lựa chọn, càng không nên vì đưa ra lựa chọn sai lầm mà hối hận, tiếc nuối. Một khi đã lựa chọn rồi thì chính là phải dũng cảm bước tiếp không ngoái đầu nhìn lại. Dẫu sao, cứ đi cứ đi rồi trời sẽ sáng thôi.” -Haruki Murakami
    Thôi thì đúng là dũng cảm đi thôi, không ai giúp ta được thì chỉ còn mình ta, mới giúp được ta thôi. Lại dùng 2 từ tuổi trẻ để tiếp tục .

Tuổi trẻ thì có gì ngoài hoài bão, mộng tưởng ước mơ, thời gian và làm tình, như sự lảng vảng của ánh sáng yếu ớt khiến người ta tư đặt ra câu hỏi về việc mình sinh ra làm gì có ý nghĩa gì . Tuổi trẻ ấy mà một là cháy sáng hai là thiêu rụi, hoặc là cả hai.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *