Lấy chồng được 2 năm, ko biết có anh nào như chồng mình ko, trưởng phòng, quản lý 2 phó phòng cùng khoảng gần 30 nhân viên. Đi làm lúc nào cũng gọi là oách, oai phong ra phết, nghiêm chỉnh, lại còn sử dụng cái giọng trầm bổng để làm việc, để nói chuyện với nhân viên nhưng về nhà cái thì như 1 đứa trẻ:
Mua con gà, để ở hộp chưa kịp bỏ ra đĩa mất 2 cái đùi…chồng kiểu:
- Lêu lêu, ăn đc 2 cái đùi trước rồi nhớ.
Cho ông xem video kiểu phụ nữ mang bầu rồi đẻ, ông: - Éc éc, trông đau nhờ.
- Anh éc cái gì thế? 🙂
1 hôm mình từ phòng tắm đi ra, mình quấn khăn hẳn hoi nhớ, mà vợ chồng thì mình nghĩ mấy việc này ko có gì phải ngại ngùng…vừa ra khỏi nhà tắm chồng: - Lêu lêu, đồ c,ở,i tr,u,ồ,ng.
- 😀 ?
Hôm thấy đi làm về, mồm ngậm kẹo mút vị cam… - Anh ngậm cái gì thế? Kẹo mút à?
- Thừa 3 nghìn, qua tạp hóa hỏi thấy cái kẹo mút 3k mua luôn.
- Chịu 🙂
….v…v….đó chỉ là 1 vài ví dụ thôi, kể ra thì nhiều lắm, hôm nay mình qua nhà bạn chơi đúng lúc mưa to, ông ở nhà trông nhà dọn dẹp, ngớt mưa, Hà Nội như cái bể bơi, mãi mới về tới nhà, ko thấy ổng đâu, gọi thì điện thoại để nhà, đang lo lắng ko biết chuyện gì thì thấy mặc quần đùi, áo cộc tay, 1 tay xô, 1 tay rổ: - Em ơi! Anh bắt được mấy con cá này!
Nhin vào xô thấy vớ đc 2 con lươn với 7 con cá bé tí. - Ủa chứ anh bắt làm gì?
- Mấy thằng cu trong xóm rủ đi bắt nên chuẩn bị đồ nghề đi bắt!
- Rồi giờ làm gì?
- Tí thả đi thôi, đợi hôm sau mưa lại đi bắt tiếp.
Ngập lụt lời 🙂 như cái đứa trẻ con vậy 🙂
