Có câu chuyện nào khiến bạn cảm thấy rất đáng tiếc, mất rất lâu mới có thể nguôi ngoai không? – [Phần 3 – END]

14.

Những ngày tháng yên bình trôi qua, Hoàng đế đột nhiên lâm trọng bệnh.

Hoàng hậu đem theo một nhóm người tiến vào, lúc đó ta đang cùng tỳ nữ học đan kết tâm kết.

Ánh mắt của Hoàng hậu sắc sảo, vừa vào đã lên tiếng: “Duyệt Quý phi, không biết có tiện để ta lục soát cung của ngươi một chút.”

Không đợi ta trả lời, nàng ta đã bắt đầu cho người kiểm tra.

Ta chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn bọn họ.

Đám người đó quả nhiên tìm ra được một lọ thuốc nhỏ, Hoàng hậu nổi giận: “Duyệt Quý phi, Hoàng thượng sủng ái ngươi như vậy, không ngờ ngươi lại làm ra chuyện táng tận lương tâm thế này, ngươi có biết tội?”

Ta cong môi mỉm cười, không hề nói chuyện.

Hoàng hậu dường như đã nhận lệnh, không dám động vào ta, chỉ đem ta nhốt vào trong phòng, không cho phép gặp ai.

Thế này, ngược lại càng khiến ta cảm thấy yên tĩnh.

15.

Ngày ba mươi tết, ta nhờ tỳ nữ lấy giúp ta một chút rượu. Ta nghĩ nếu không có rượu, ta sẽ không thể nào vượt qua đêm đen dài đằng đẵng này.

Ta ngửa đầu uống rượu, cửa đột nhiên bị mở ra, là Lục Ly. Ngoài trời hình như đã bắt đầu có tuyết rơi.

Ta nghĩ, có lẽ hắn đã muốn đến gặp ta từ lâu rồi.

Ta không thèm để ý đến hắn, tiếp tục uống rượu.

Hắn giằng lấy ly rượu trong tay ta, nói: “Thân thể nàng yếu ớt, đáng lẽ phải chuyên tâm chữa trị, bây giờ nàng lại ở đây uống rượu, nàng không muốn sống nữa rồi.”

Ta giương mắt nhìn hắn, cười nhẹ: “Ta cứ tưởng, ngươi sẽ đến chất vấn ta, tại sao trong trà mà ngươi uống ở chỗ ta lại có độc dược.”

Hắn nhìn ta, không rõ là vui hay buồn. Đôi mắt của hắn rất đẹp, là mắt hoa đào, lông mày hơi giương lên như bao hàm cả tình ý, giờ khắc này lại trở nên mơ hồ tựa như sương mù, mất đi thần thái.

“Bởi vì ta vẫn không dám tin, nàng lại hận ta đến vậy.”

“Ta đúng là rất hận ngươi.” Ta đứng thẳng người, cố gắng bình ổn lại cảm xúc: “Từ đầu đến cuối, ta không muốn gì cả, ta chỉ cần đại nhân, chỉ cần chàng ở bên cạnh ta, ta liền thấy mãn nguyện rồi.”

Nói đến cuối cùng, giọng của ta bắt đầu nghẹn ngào: “Nhưng ngươi đã giết chàng, cũng hủy hoại luôn cả ta…”

“Minh Minh…”

Hắn tuyệt vọng nhìn ta: “Hắn là đại gian thần mà người người đều lo sợ, mà trẫm tuy rằng có lỗi với nàng, nhưng giờ đây triều đình dưới tay trẫm càng ngày càng vững chắc, quốc thái dân an, nàng muốn gì trẫm đều có thể bù đắp cho nàng, tại sao nàng cứ mãi không quên được hắn.”

Ta cười nhẹ: “Bởi vì ngươi mãi mãi không hiểu được, ngươi vốn dĩ không thể hiểu được.”

Hắn giống như bị rút cạn toàn bộ sức lực, tay buông thõng xuống.

Ta không nhịn được ho khan một trận, nhìn vào trong lòng bàn tay, là máu.

Hắn lo lắng nhìn ta, cau mày nói: “Gần đây nàng đều không uống thuốc.”

Ta không nói gì.

“Nàng muốn chết đến thế ư?” Hắn hỏi ta, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy vai ta.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, ta đã sức cùng lực kiệt nhưng trên mặt vẫn mang theo ý cười: “Phải.”

Hắn thực sự nổi giận rồi, đột nhiên đứng dậy, gương mặt lạnh lùng nói với ta: “Nếu đã muốn làm hại bản thân như vậy, sao nàng vẫn sống, sao nàng không chết luôn đi.”

Lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên hắn nói những lời ác độc như vậy với ta.

Nhưng ta chỉ cười: “Ngươi còn chưa chết, sao ta có thể chết được.”

Bầu không khí ngột ngạt vì câu nói này của ta mà càng thêm lạnh lẽo, hắn nhìn ta, ánh mắt sắc lạnh. Ta không hiểu đó là thương tâm hay là thù hận, hắn cuối cùng phất tay áo quay cười rời khỏi.

Rời đi trong buồn bực, mỗi lần đều như vậy.

Thì ra, tình cảm tốt đẹp thời niên thiếu, cuối cùng cũng có thể hóa thành hận thù không có cách nào hóa giải.

16.

Ta không hề nói với Lục Ly, hắn sẽ không chết. Loại độc dược đó, chỉ cần được chữa trị thì rất nhanh sẽ hồi phục trở lại.

Ta cười một cách vô nghĩa, rót đầy ly rượu, một mình uống hết, say rồi, sẽ không còn thấy đau khổ nữa.

Thì ra thù hận có hương vị như thế này, dai dẳng không có điểm dừng.

Ta bỗng dưng nhớ lại người rất lâu trước đây từng bắt cóc ta, vốn dĩ ông ấy với ta cùng chung huyết thống nhưng lại có thể vì thù hận mà đẩy ta xuống vách đá, đem ta ra làm một quân cờ.

Ta cũng muốn tàn nhẫn được giống như người đó, nhưng ta học không nổi.

Lục Ly vẫn mời thái y hết người này đến người khác đến xem bệnh kê thuốc cho ta.

Nhưng ta biết rõ thứ thuốc này, chỉ có thể chữa khỏi thân thể, không thể chữa khỏi cõi lòng ta.

Quan hệ của giữa ta và hắn, giống như những mảnh sứ vỡ nát, không thể khôi phục, chỉ còn lại lạnh nhạt.

17.

Đêm Giao thừa đó, trời đổ tuyết lớn, tuyết bay ngập trời hòa cùng ánh trăng. Ta đứng bên ngoài hiên, nhìn vào màn đêm, cứ như vậy ngẩn người rất lâu.

Tỳ nữ cảm thấy bên ngoài hơi lạnh liền khoác cho ta một tấm áo choàng. Ta bỗng dưng lên tiếng: “Ngươi nói xem, hắn có trách ta không?”

“Nương nương, người nói gì cơ?”

“Ta đã hứa với người đó một việc, nhưng dường như ta không thể làm được, hắn có trách ta không?”

“Nương nương sao lại không làm được?”

“Bởi vì khó quá.” Ta nói.

“Nô tỳ nghĩ rằng, nếu là người thật lòng đối xử tốt với nương nương, nhất định sẽ hiểu cho người.”

Sẽ hiểu cho ta ư…

Ta nhìn vào màn đêm thăm thẳm, vươn tay đỡ lấy những bông tuyết lạnh băng.

Con người, liệu có kiếp sau không?

Nếu như có luân hồi chuyển kiếp, nếu như có kiếp sau…

“Về nhà cùng ta, ta sẽ chăm sóc cho nàng.”

“Ngươi…liệu có bỏ rơi ta không.”

“Vĩnh viễn không.”

Nếu có kiếp sau, đại nhân, ngài đã nói rồi, không được bỏ ta lại một mình đâu đấy.

_____________

Lời kể của một vị thái giám

Sức khỏe của Hoàng thượng đã tốt hơn, có điều mỗi khi ta nhìn người đều thấy người suy nhược hơn trước kia rất nhiều. Thái y nói, đó là tâm bệnh.

Cũng có nghĩa là: không thuốc nào có thể chữa khỏi, không thuốc nào có thể cứu được.

Ta biết nguyên nhân, đó là vì vị Duyệt Quý Phi to gan lớn mật muốn hãm hại Hoàng thượng kia đã mất rồi.

Nghe nói, nàng ta ra đi vào trận tuyết rơi cuối cùng của mùa đông năm đó. Tuyết bay trắng xóa cả đất trời, nàng ta yên lặng nằm trên mặt đất, trong tay nắm chặt đồng tâm kết đỏ rực.

Ta không có cảm giác gì, chỉ nghĩ rằng, Hoàng thượng thật sự rất yêu thương nàng.

Người suýt chút nữa bị Quý phi hại chết, lại rõ mười mươi biết Quý phi đã thay lòng đổi dạ, dù chết cũng không muốn ở cạnh người, đó là một sự nhục nhã đến mức nào. Nhưng Hoàng thượng vẫn không quên được nàng ta, ra lệnh dẹp yên hết mọi lời đồn không hay về nàng.

Hoàng thượng thật sự yêu người đó đến vậy sao?

Cha nuôi của ta là người theo hầu Hoàng thượng từ nhỏ, ta từng lén hỏi ông ấy nhưng lại bị mắng cho một trận, nói ta đừng nghe ngóng những chuyện này. Có điều, ông ấy vẫn sợ ta đoán mò hiểu sai, lúc hầu hạ Hoàng thượng sẽ bất cẩn mà phạm lỗi, cho nên vẫn nói với ta: “Trong lòng Bệ hạ hổ thẹn, có khúc mắc khó mà tháo gỡ, ngươi làm việc cẩn thận một chút.”

Trong lòng hổ thẹn, khúc mắc khó mà tháo gỡ.

Ta thầm trăn trở trong lòng, hổ thẹn vì điều gì?

Bệ hạ có tài trị quốc, cũng xem như là người tốt nhất trên đời, tại sao lại phải hổ thẹn với người khác?

Thế nhưng sau này ta cũng hiểu được, người tốt nhất đối với thiên hạ, cũng là người dễ dàng phụ lòng một ai đó nhất.

Ngày hôm đó Thừa tướng đến nói chuyện cùng Hoàng thượng, ta canh giữ bên ngoài cửa cũng nghe được chút chuyện.

“Bệ hạ, xin người đừng áy náy thêm nữa. Lúc đó người cũng biết, là thần, là thần đã dùng quyền thế để uy hiếp Bệ hạ cứu Thiệu Hoan, nếu không thần sẽ không phò tá Thái tử người ngồi lên ngai vàng. Bởi vậy người mới lựa chọn không cứu Minh Minh. Con người vốn dĩ ích kỷ, huống hồ người còn mang chí lớn gánh vác đại nghiệp, không thể hành động như người bình thường. Bệ hạ hà tất phải giữ mãi trong lòng.”

“Giờ đây, giang sơn dưới tay người quốc thái dân an, người người ca ngợi. Trừ con bé, người muốn gì cũng đều sẽ có được, xin người hãy nghĩ thông suốt.”

Giọng nói của Hoàng thượng trầm ổn, đến nỗi ta cảm giác rằng người đã tê liệt hoàn toàn, vì đau khổ mà tê liệt cả cõi lòng: “Đúng vậy, trẫm đã hủy hoại nàng một lần, lại hủy hoại nàng lần thứ hai, mỗi một lần, đều là không còn cách nào khác…”

Năm năm mươi lăm tuổi, Hoàng thượng băng hà.

Ngày người cảm giác được bản thân đã sức cùng lực kiệt đó, người đã gọi ta đến giúp người soạn chiếu thư, sau khi người băng hà sẽ hợp táng cùng Duyệt Quý phi.

Duyệt Quý phi, cái tên này đã rất lâu rồi không còn nghe thấy, ta mất một lúc mới nhớ lại, chính là người con gái mà Hoàng thượng vẫn luôn hổ thẹn trong lòng đó.

Ta vâng một tiếng, chuẩn bị đặt bút, Hoàng thượng lại gọi ta: “Bỏ đi, không cần viết nữa.”

Người im lặng một lúc, không biết là đang nói chuyện với ai, nhỏ giọng thì thầm: “…Nàng ấy có lẽ cũng không muốn chôn cùng ta.”

Nhiều năm như vậy rồi, những việc gì cần phải hiểu đều đã hiểu hết, ta biết tại sao Hoàng thượng lại nói vậy, nhưng cũng chỉ đành cúi đầu làm một người câm, im lặng mà chờ đợi.

Ta không biết người có được tính là đáng thương hay không.

Nhưng ta nhớ lại những lời Thừa tướng nói với Hoàng thượng hôm đó, chỉ thấy rằng, có lẽ vị Quý phi đó mới là người đáng thương hơn cả.

Ta nghĩ rằng, nàng ta có lẽ đã được giải thoát rồi. Cũng không biết bây giờ, nàng đã tìm thấy được cái người mà mình hằng mong nhớ đó hay chưa.

(END)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *