Chiếc bánh mì này…đáng yêu lắm!

9h tối, đi làm về muộn, ghé 1 quán bánh mì, thấy 2 bé học sinh chắc cấp 2 thôi, đi học thêm về, đi bộ thì mình nghĩ nhà cũng gần ấy, mua 2 cái bánh mì pate, tủm tỉm cười. Đúng kiểu trẻ con có đồ ăn thì thích, mỗi bạn 1 cái.
Câu chuyện có lẽ ko có gì để chia sẻ nếu như 1 trong 2 bé tự dưng quay sang:

  • Này, tao với mày ăn chung cái này được ko?
  • Sao lại phải ăn chung.
  • Tao cho bác kia 1 cái, nhìn bác thương lắm.
    Học sinh cấp 2 bạn bè mình nghĩ gọi tao – mày là cũng đúng, ngày xưa bằng tuổi mấy đứa mình cũng khác gì đâu…nói xong thì mình nhìn sang đường mới thấy 1 bác cũng có tuổi rồi, có 1 cái nón rách, 1 gậy, 1 cái balo đựng đầy đồ linh tinh đầy hết các túi xung quanh và 1 cái túi đựng chai lọ (kiểu ve chai)…ngồi ngay gần đó. 2 bé bàn với nhau xong thì 1 bé cầm chiếc bánh mì:
  • Ông ơi, ông ăn đi ạ! Chúng cháu có 2 cái, chúng cháu ăn 1 cái là no rồi ạ. Ông ăn đi cho đỡ đói.
    Mình ko biết cảm xúc lúc đó phải miêu tả như nào, kiểu thấy 2 bé rất tốt bụng, cùng với đó thấy thương ông vì ông nhận đc chiếc bánh mì cười tươi cực kì, nụ cười rạng rỡ ấy, rồi:
  • Cảm ơn 2 cháu, 2 cháu ngoan quá.
  • Dạ vâng ạ.
    Rồi bé kia chạy lại, trong lúc đó thì bé gái đứng đây loay hoay bẻ đôi cái bánh mì…rồi 2 bạn mỗi bạn 1 nửa, dắt tay nhau vừa đi vừa ăn ngon lành…Mình đứng đó, mua xong bánh mì cũng ghé qua chỗ ông, biết ông thêm 1 chai nước và 200k tiền làm thêm giờ ngày hôm nay. (ở công ty mình chỉ cho làm thêm giờ là 2 tiếng, quy định mỗi tiếng 100k, còn giờ làm chính ko đc mỗi tiếng 100k đâu)…Mọi mệt mỏi, buồn phiền, khó khăn tan biến hết khi thấy cảnh ấy.
    Mình cũng ko kịp hỏi thông tin thêm vì mình còn phải về chạy nốt cái deadline 12h đêm sếp giao…mình chỉ muốn lan tỏa chút câu chuyện chiếc bánh mì đáng yêu vậy thôi. Giữa cuộc sống tấp nập, nhộn nhịp của Hà Nội chợt bắt gặp câu chuyện đáng yêu vậy…Các bạn ấy, chỉ mới cấp 2 thôi mà đã sống tình cảm như vậy rồi…Mong sau này lớn lên, các bạn ấy vẫn giữ đc những tình cảm ấy…đùm bọc, giúp đỡ những người khó khăn xung quanh mình….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *