Tui có chuyện này xấu hổ lắm: Đó là tui viết content 4 năm rồi, nhưng không biết viết bài kể chuyện.
Thế rồi tui biết đến Làn – admin page Tivi của bố qua những mẩu chuyện tử tế và tích cực, tui quý Làn lắm! Tui đặt FB của Làn ở chế độ see first để cậu ấy ra bài nào là tui đọc bài đó.
Rồi tui thấy Làn nói về việc sẽ mở lớp dạy kể chuyện tử tế Chà Làn vào đầu tháng 5 vừa rồi, đây đích thực là những gì tui cần! Và tui đã đăng ký nhanh như cách fan săn vé đi xem concert của idol luôn. Và rồi một tháng học hành chăm chỉ của tui bắt đầu!
Khóa học này lạ lắm: Tụi tui không học trực tiếp, cũng không học qua zoom, mà học qua việc đọc tài liệu file pdf rồi viết bài theo chủ đề được giao. Lớp tui cả thảy có 30 người: Có chị nhỉnh hơn 40 tuổi một xíu, có em vẫn đang là sinh viên. Độ tuổi chênh nhau nhiều lắm, nhưng tụi tui có chung mục tiêu là biết cách kể chuyện, không phải chuyện bình thường, mà là chuyện tử tế cơ!
Còn nữa,
Lớp tui có cả học bổng cho bạn nào chăm chỉ và viết hay. Giải to lắm, những 75% học phí đầu vào luôn! Ngoài ra, lớp còn có thưởng cho ai có bài “nổ” trên 1000 react, khóa tui đã có chị Giang nổ to nhất là bài gần 20.000 react, có em Chiến nổ tận 3 bài và chốt được hợp đồng riêng, và nhiều thành viên khác cũng có kết quả ngầu không kém.
Tui cũng có bài nổ, nhưng mà nó lạ lắm. Tui kể câu chuyện về một bạn ứng viên khi phỏng vấn với tui thì tui có định hướng em nên biết ơn công ty cũ. Bài viết gây nhiều tranh cãi vì một số chi tiết tui kể quá vắn tắt, dẫn đến mạch bài chưa logic:
- Đoạn “rơm rớm nước mắt” vô lý quá, chưa gì bạn kia đã khóc là sao?
- Sao tự dưng đi phỏng vấn lại gặp được sếp cũ nhỉ? Bài viết này thật ảo ma canada
Và cả những phản hồi về việc phải biết ơn công ty cũ:
- Gọi là tôn trọng thì được, biết ơn thì hơi quá!
- Đi làm là win-win, sao lại phải biết ơn nhỉ?
Tui stress dữ lắm, còn không dám vào đọc xem mọi người nói gì, chỉ dám nhờ em gái đọc rồi nói lại sơ sơ để tui nắm tình hình thôi.
Nhưng đó là bài học để tui nhận ra rằng cách mình đưa góc nhìn chưa hợp lý, cách mình trình bày chưa logic, không nên đưa ra kết luận như thể dạy đời người khác mà nên kết mở để người đọc tự cảm nhận. Mọi người trong lớp cùng nhau góp ý và động viên để tui sửa lại bài cho tốt hơn, đây cũng là trải nghiệm mà tui nhớ nhất luôn đó!
Tui quen nhiều bạn mới, trong đó có bé Hiền: Em là trợ giảng của lớp kể chuyện. Thỉnh thoảng phần nộp bài tập của tui có vấn đề, bé Hiền lúc nào cũng nhiệt tình giúp tui chỉnh sửa lại cho kịp. Em là người hùng thầm lặng để cả khóa học diễn ra được trơn tru hơn, và tui biết ơn em nhiều lắm!
Tui quen cả chị Giang: Trong buổi off mấy học viên với nhau, chị mang cho mỗi người 1 thùng caramel ngon tuyệt! Chị cũng là người có bài “nổ” to nhất, nội dung của bài ấy đại ý nói về việc chị dạy con theo phương pháp khuyến khích và công nhận, tui cũng học hỏi được phần nào về cách đối xử với mọi người xung quanh.
Qua gần một tháng viết bài, Làn và anh Chà khen tui viết có tiến bộ hơn nhiều. Đặc biệt là ở bài số 7 vừa rồi, tui không còn bị anh Chà viết chi chít nhận xét vào bài tập nữa, anh chỉ gợi ý chỉnh sửa thêm một xíu để bài tui hay hơn nữa thôi. Tui khoái quá, đi khoe khắp nơi nhưng không quên nói “trộm vía” cho đỡ mất lộc.
Còn cậu, một tháng qua của cậu thế nào? ![]()
