NGHE NÓI TÔI YÊU THẦM EM… – P2

23.

“Thầy ơi, cái đó không đúng đâu ạ…”

Tống Tịnh Hán lại cười, “Tôi phải là người biết rõ hơn ai hết chứ nhỉ?”

“Không ạ, em sợ thầy hiểu lầm…”

“Thầy ơi, em xin lỗi, video đó là do em tự biên tự diễn, đem lại nhiều phiền phức cho thầy,… em thật sự rất xin lỗi ạ…”

Đợi mãi không thấy thầy nói gì tôi lén lút ngẩng đầu lên, ánh mắt thầy vẫn ung dung như thế, thi thoảng lại không nhịn được mà khẽ cười, tựa như ánh mắt trời trong đêm đông lạnh giá vậy.

“Nói phiền phức, chi bằng nói rằng đã điểm tô thêm vài gam màu sáng sủa vào cuộc sống nhạt nhẽo của tôi”, thầy vừa nói vừa cười.

Tôi nhất thời không biết phải đáp lời như thế nào nên cứ gãi đầu rồi lại gãi tai.

Thấy vậy, Tống Tịnh Hán cũng không làm khó tôi nữa mà chỉ tay về phía cổng trường, “Khá muộn rồi, tôi cũng không đi vào trong cùng em nữa.”

Như vớ được chiếc phao cứu sinh, tôi co giò lên chạy thật nhanh, chạy được một đoạn kha khá thì mới quay đầu lại hét lớn, “Em cảm ơn thầy! Thầy về thong thả ạ!”

24.

Gánh nặng trong lòng cuối cùng đã được trút bỏ, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như không nhìn thấy Kiều Triết đang đứng bên ngoài kí túc thì có lẽ mọi chuyện còn nhẹ nhõm hơn nhiều.

Đêm đông gió rét như thế này vậy mà cậu ta lại đứng như trời trồng bên ngoài, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Tôi chậm bước, vừa đi vừa ngắm nhìn bóng hình cao lớn của cậu ấy từ đằng xa.

Trước khi gặp Kiều Triết, tôi không hề nghĩ rằng mình sẽ kiên nhẫn với một người lâu như thế.

Đầu năm hai, lúc tuyển thành viên cho câu lạc bộ của viện, bởi vì mãi không tuyển thêm được thành viên mới nào, tôi vô cùng sốt ruột.

Đang lúc đau đầu không biết phải làm sao thì bỗng dưng một giọng nói rất dễ nghe vang lên, “Có thể cho tôi một phiếu đăng kí không?”

Vừa đi vừa ngận ngự, vừa đi vừa hồi tưởng, cuối cùng tôi cũng đi đến trước mặt Kiều Triết.

“Có chuyện gì thế?”

Nhìn thấy tôi, cậu ấy vừa có chút vui mừng vừa có chút hoảng loạn, lại có cả vài phần như đang bực tức nữa, “Cố Chiêu Chiêu, vì sao cậu hủy kết bạn với tôi?”

Bây giờ mới phát hiện à?

Tôi lạnh lùng đáp, “Chẳng có lý do gì đặc biệt cả, có lẽ là tôi thích thế.”

“…”

“Người vừa nãy là Tống Tịnh Hán đúng không?”

Tôi không xác nhận nhưng cũng không phủ nhận.

Kiều Triết thấy vậy thì nói như muốn gào lên, “Vậy là cậu hẹn hò với giảng viên trường mình? Cố Chiêu Chiêu, cậu không thể có chút tự giác của một sinh viên được à, cậu không biết làm như vậy sẽ…”

“Cậu lấy tư cách gì để nói tôi? Cậu là gì của tôi?”

“Tôi…”, Kiều Triết do dự một lúc rồi mới nói tiếp, “Tôi coi cậu là bạn bè.”

Bạn bè?

Cậu ta rõ ràng đã biết tôi không muốn làm một người bạn đơn thuần vậy mà vẫn cố chấp đưa ra lý lẽ như thế.

“Về đi, tôi buồn ngủ rồi.”

Vừa mới quay người đi, Kiều Triết bỗng nhiên lại gọi tôi đứng lại.

“Còn chuyện gì nữa?”, tôi hơi mất kiên nhẫn rồi.

“Đây là dâu tây của Đại Phúc, còn có sợi dây chuyền mà cậu vẫn luôn tấm tắc khen ngợi nữa, chủ nhật là sinh nhật cậu rồi, chúc mừng sinh nhật cậu trước nhé!”

Nhìn bóng lưng càng lúc càng xa dần của Kiều Triết, sống mũi tôi chợt cay cay.

Tôi tình nguyện rút lui, cũng tình nguyện tác hợp cho Kiều Triết và Khương Giang, nhưng tôi biết người mà Khương Giang thích lại không phải là cậu ấy.

Hai năm qua tôi vẫn luôn ở đây đợi một ngày cậu ấy mệt mỏi mà quay về.

Thế nhưng cậu ấy chưa trở về lấy một lần.

Giờ này hoặc ngày mai hoặc ngày kia thôi, cậu ấy có lẽ sẽ trở thành bạn trai của Khương Giang.

Còn thực sự có được trái tim của cô ấy hay không thì vẫn là một ẩn số…

25.

Sáng hôm sau, tôi bị tiếng điện thoại đánh thức.

Người gọi tới là giảng viên phụ trách dàn hợp xướng của trường, “Chiêu Chiêu, thứ 7 này em có thời gian không? Dàn hợp xướng chuẩn bị cho đợt kỉ niệm thành lập trường có một bạn xin nghỉ vì lí do bất khả kháng, nếu có thể, em đến giúp cô nhé.”

Tôi vốn dĩ muốn từ chối nhưng lại nghĩ, dù sao cũng đang rảnh rỗi, qua đó tập luyện với mọi người cho khuây khỏa.

Thế là tôi đồng ý rồi.

Gần như nguyên một tuần sau đó tôi đều dành thời gian để tập dượt cùng các bạn.

Khương Giang gửi tin nhắn mấy lần, chất vấn mối quan hệ giữa tôi và Tống Tịnh Hán.

Tối hôm đó vì muốn chọc tức Khương Giang nên tôi mới cố nhấn mạnh vào hai chữ “chúng tôi”, nhưng bây giờ mọi sự đã đi qua, tâm trạng bình ổn trở lại, tôi nào có mặt mũi mà ăn nói linh tinh nữa, nên liền kể đầu đuôi sự việc cho cậu ấy.

Khương Giang bán tín bán nghi, cuối cùng quẳng lại một câu, “Cậu không cần phải cố tình thu hút sự chú ý của thầy Tống nữa, tôi nhường Kiều Triết cho cậu.”

Bàn tay tôi như run rẩy, mãi mới rep được một câu, “Kiều Triết thực sự rất rất thích cậu đó.”

Khương Giang từ đó không trả lời nữa.

Buổi tập dượt ngày hôm ấy tôi cứ như người mất hồn, đến độ bị cô gọi tên mấy lần.

Khương Giang ơi là Khương Giang, Kiều Triết ơi là Kiều Triết…

26.

Ngày kỉ niệm cuối cùng cũng tới.

Lúc ngồi hóa trang ở sau sân khấu, trong đầu tôi chợt có một suy nghĩ thoáng qua.

Hôm nay phó giáo sư cũng sẽ xuất hiện chứ?

Nhưng dòng suy nghĩ ấy rất nhanh bị dập xuống bởi tiếng cười nói đến là náo nhiệt của mọi người xung quanh.

Trang điểm xong, tôi liền đứng dậy ra bên ngoài để hít thở không khí, đợi đến giờ biểu diễn.

“Cố Chiêu Chiêu.”

Quả nhiên dự cảm của mấy đứa con gái không bao giờ sai, tôi thực sự đã gặp lại Tống Tịnh Hán.

Hình như hôm nay thầy cũng có tiết mục nào đó nên mặc tây phục rất chỉnh tề, tóc cũng vuốt keo nữa, mặc dù vẫn trẻ trung, nhưng hôm nay, tuyệt đối sẽ không có ai nhận lầm thầy với các nam sinh trong trường.

“Em chào thầy…”

“Đang đợi lên sân khấu?”

Tôi gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt thầy.

Không biết vì sao mỗi lần gặp mặt Tống Tịnh Hán, tôi đều có chút sợ hãi, chẳng nhẽ ấn tượng về chiếc video kia lại có sức ảnh hưởng lớn thế sao???

Tống Tịnh Hán do dự một lúc rồi lấy một gói khăn giấy nhỏ đưa đến trước mặt tôi.

“Thầy ơi em không khóc”, tôi hoang mang giải thích.

“Không phải…”

“Son của em hơi lem”, vừa nói vừa chỉ tay vào vị trí tương ứng trên mặt mình.

Mất mặt thêm vài lần nữa, tôi sợ là dây thần kinh của mình sẽ đứt lúc nào không hay quá 

Tôi đón lấy khăn giấy rồi cuống cuồng lau đi vết son có lẽ vì ngụm nước lọc lúc nãy mà vương ra bên ngoài, sau đó lúng túng đổi chủ đề, “Hôm nay thầy cũng lên biểu diễn ạ?”

Thầy lắc đầu.

Tôi “Vâng” một tiếng rồi lại tiện miệng hỏi thêm, “Nhà trường yêu cầu các giảng viên phải mặc trang phục trang trọng ạ?”

Thầy lại lắc đầu tiếp.

Trong hành lang yên ắng, bỗng vang lên một tiếng cười.

Thầy nhìn tôi, hai mắt long lanh, “Đến xem tiết mục của em, phải ăn mặc chỉnh tề một chút chứ, em nói có phải không?”

27.

Tôi đang không biết phải bày ra bộ mặt gì thì có một nữ sinh đẩy cửa ra bảo, “Chiêu Chiêu, đến lượt bọn mình rồi.”

Vội vàng nói lời chào tạm biệt, tôi trở lại vị trí cùng với các bạn nhưng trong đầu vẫn văng vẳng câu nói kia.

Thầy đặc biệt đến đây vì tôi ư?

Lúc ánh đèn sân khấu lòe sáng, tôi sốt sắng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc giữa hội trường đông đúc…

Nhưng căn bản là chẳng thể nào tìm được.

Lúc thu ánh mắt về, tôi thầm cười nhạo chính mình.

Có lẽ chỉ là một câu nói khách sáo lấy lệ mà thôi, vậy mà tôi lại tự mình đa tình như thế.

Nhưng, duyên phận vẫn luôn là một thứ gì đó rất kì diệu, đến khi màn trình diễn kết thúc, bằng chút ánh sáng lập lòe ở phía cuối hội trường, bóng hình kia dường như đã lọt vào tầm mắt của tôi.

Thực ra căn bản là không thể nhìn rõ, nhưng tôi vẫn cảm thấy chúng tôi đang nhìn thẳng vào mắt của đối phương.

Lúc đó vừa hay cũng là lúc câu hát cuối cùng vang lên.

“Mỗi khi em không tìm ra ý nghĩa của sự tồn tại, mỗi khi em lạc lối trong bóng tối.

Vì sao xa xôi trên bầu trời kia lại như nói với em rằng, hãy đi về phía anh.”

28.

Buổi lễ kết thúc, Tống Tịnh Hán hỏi tôi có muốn thầy ấy đưa về không nhưng tôi từ chối.

Kể từ sau ngày hôm ấy, tôi vẫn luôn trốn tránh thầy.

Mà lý do đằng sau đến chính tôi cũng không rõ nữa.

Tối hôm ấy tôi mơ thấy Kiều Triết, trong mơ tôi gần như cầu xin Kiều Triết đừng đi, hãy ở lại xem tiết mục của tôi, nhưng cậu ấy nói không được, tôi chạy theo kéo lại thì cậu ấy quay đầu, phút chốc Kiều Triết lại trở thành Tống Tịnh Hán.

Tống Tịnh Hán cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập ý cười, “Tôi đến đây để làm khán giả của em, tôi sẽ không đi đâu cả.”

Đến đây thì tỉnh mộng.

Điện thoại rung lên vì tin nhắn của Tiểu Mạch, “Chiêu Chiêu, sinh nhật vui vẻ nha.”

“Bọn mình đến khu vui chơi chơi đi?”, Tiểu Mạch không biết mấy chuyện xảy ra gần đây nên hào hứng hỏi tiếp.

Tôi không nỡ để con bé mất hứng nên cũng đồng ý rồi.

Nhưng 

Nếu như tôi biết trước tiếp theo đó sẽ xảy ra vài việc vừa xui xẻo vừa cẩu huyết, tôi nhất định sẽ từ chối lời đề nghị này bằng mọi giá.

Lúc xuống lầu, bởi vì vừa đi vừa nhìn điện thoại, tôi không may trượt chân xuống bậc thang rồi lăn lộn mất mấy vòng.

Sau đó 

Sau đó thì gãy chân phải nhập viện.

Gãy chân vào đúng ngày sinh nhật?

Tôi nằm trên giường bệnh, thẫn thờ nhìn bên chân đang phải bó bột của mình.

Anh tôi đứng bên mép giường, vừa nói vừa cười, “Không hiểu nổi luôn, mày mới hai mươi mấy tuổi đầu mà sao lại như người cao tuổi thế hả em?”

“Trời lạnh nên xương giòn hơn thôi :)”

“Do mình thiếu cẩn thận lại trách ông trời à?”

Tôi tủi thân nằm xuống, không muốn cự cãi với anh nữa, nằm im không nói gì.

Ông anh guột phát hiện ra chỗ nào không đúng lắm thì liền hỏi, “Sao thế?”

“Anh, em muốn ăn dâu tây của Đại Phúc.”

Vừa mới mở miệng thì tự nhiên nước mắt cứ tuôn ào ào, khiến ông anh sắp 30 tuổi cũng hốt hoảng theo.

“Thôi, thôi, để anh đi hỏi bác sĩ xem có được ăn hay không nhé.”

Anh quay ra rồi đóng cửa phòng, tôi lại trở về vị trí cũ, nặng nề nhìn trần nhà.

Sao lại đen thế không biết?

Cơ hồ 2’ sau cửa phòng lại mở ra, ông anh hôm nay làm việc nhanh nhẹn lạ thường thế.

Tôi cố gắng nuốt nước mắt vào trong nhưng mà vẫn không kìm được tiếng nấc.

Quay đầu vào trong, tôi nức nở nói, “Anh à, muốn mua dâu tây Đại Phúc thì phải xếp hàng đấy, em không ăn nữa.”

Đối phương không trả lời, chỉ nhẹ nhàng đóng cửa rồi đi về phía tôi.

“Sinh nhật của em cũng chỉ có Tiểu Mạch nhớ, chỉ có nó chúc mừng. Em thật sự là khiến người khác chán ghét như thế à, không ai thèm quan tâm, không ai yêu mến đúng không…”

Có lẽ hôm nay bị gãy chân nên tâm tình của tôi càng không được tốt cho lắm, nhưng đối diện với sự im lặng đến bất thường của “ông anh” tôi lại thấy có chút chột dạ.

“Mấy điều em vừa nói anh cứ coi như chưa nghe thấy, hôm nay em hơi đau nên kích động một chút, một lát nữa sẽ đỡ thôi.”

Anh vẫn không trả lời.

Tôi đâm ra lo lắng nhưng lại không dám quay đầu lại, sợ rằng bộ mặt tèm lem nước mắt nước mũi lúc này sẽ bị anh chê cười 1000 năm mất.

Rắn không được thì phải mềm thôi, tôi hít một hơi thật sâu, cố nhỏ nhẹ nhất có thể, “Đi mà anh…”

Đáp lại tôi vẫn là sự im lặng 

Chuyện quần què gì đang xảy ra thế này, chẳng nhẽ ông anh mình ngất trên cành quất rồi??!

Tôi không quan tâm đến bộ dạng lúc này nữa, bực mình quay người lại, “Cố Kinh Giao, ít nhất cũng phải đáp lại em một câu chứ!”

Cơn gió vô tình thổi bay tấm rèm cửa sổ, một bóng hình cao lớn hiện ra, “Vẫn còn tràn trề sức sống lắm!”

“…”

Sao lại là anh ấy, không, sao lại là thầy ấy???

30.

“Thầy, thầy, thầy, sao thầy lại đến đây?”

“Không phải vừa nãy em gọi tôi là anh sao?”

Tôi không chỉ gọi, mà còn, làm nũng nữa 

Ultr 

“Bây giờ có người sẵn sàng ở bên cạnh em vào ngày sinh nhật rồi”, thầy chuyển đĩa hoa quả vừa mới cắt gọt cẩn thận qua, “Ăn đi.”

Thấy tôi nửa ngày vẫn không động đậy.

Thầy chau mày, “Muốn được bón?”

Tôi hốt hoảng đáp, “Dạ không em cảm ơn thầy.”

Lúc tôi mặt mũi đỏ bừng, cố gắng ăn thật nhiều để nuốt nỗi xấu hổ xuống, thầy lại vui vẻ nói, “Ngoan.”

Cái miệng chóp chép của tôi chợt như đơ cứng.

Cổ họng tự nhiên lại nóng ran.

Tống Tịnh Hán có biết là những lời nói lúc này của thầy rất dễ khiến người khác hiểu lầm hay không??

Đến lúc trái tim đã bình ổn trở lại, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện.

“Thầy ơi, anh em nói với thầy là em nhập viện ạ?”

Thầy gật đầu.

“Thầy không nói với anh là thầy và em không ở cùng một khu ạ?”

Tống Tịnh Hán hơi sững sờ một chút, xong lại gật đầu tiếp.

Chẳng trách nào lần trước lúc anh tôi lại nhờ vả thầy một cách tự nhiên như thế, lần này tôi xảy ra chuyện còn thông báo cho nhau.

“Em không sao, công việc của thầy bận rộn, thầy cứ về xử lý trước đi ạ.”

Tôi vừa dứt lời, thầy liền ung dung kéo một chiếc ghế tựa đến bên mép giường, “Tôi không bận.”

“…”

“Có định học nghiên cứu sinh không?”

“Không ạ.”

“Có đi phỏng vấn ở đâu hay chưa?”

“Em chưa chuẩn bị CV nữa ạ.”

Thầy nhìn bên chân đang bị thương của tôi rồi nói, “Cũng may không lỡ dở việc gì.”

Quả nhiên, không hổ là thầy giáo, lúc này rồi mà vẫn còn lo đến chuyện học hành, công việc được.

“Sau khi tốt nghiệp em định sẽ làm gì?”

“Em chưa nghĩ kĩ ạ, em không thích chuyên ngành của mình cho lắm.”

Tôi đột nhiên cảm thấy bồn chồn, không biết thầy có nghĩ tôi là một đứa chả có chút trí tiến thủ nào không nhỉ?

“Ngoài chuyên ngành hiện tại, em còn hứng thú với lĩnh vực nào?”

Khi tôi đang sững sờ chưa kịp phản ứng lại thì thầy lại nói tiếp, “Ví dụ như ca hát?”

Thực ra tôi vẫn luôn có một bí mật…

Ban đầu sở dĩ tôi up chiếc video kia lên nick phụ là bởi vì nick chính của tôi có hơn 300000 lượt theo dõi, chuyên đăng tải những video hát hò, cover,… mặc dù cũng lâu lắm rồi chưa có bài đăng nào mới cả.

Nhưng chuyện này, tôi không kể cho bất kì một ai.

Tôi không rõ Tống Tịnh Hán đã biết điều này hay chưa bởi gương mặt thầy lúc nào cũng bình tĩnh như thế, rất khó để nắm bắt.

“Coi như thế đi ạ.”

Thầy đang định nói điều gì nữa thì cánh cửa bất ngờ mở ra.

“Chiêu Chiêu, tao xin nghỉ giúp mày rồi.”

Tiểu Mạch vội vã chạy vào, vào đến nơi mới biết bên trong còn có cả người lạ, nó ngơ ngác nhìn tôi

Tống Tịnh Hán cũng ngơ ngác không kém, một lúc sau thầy nói, “Vậy tôi đi trước.”

Sau đó nhìn về phía mt gật đầu rồi rời khỏi.

Cửa phòng vừa khép lại, Tiểu Mạch kích động nắm tay tôi, “Chiêu Chiêu, soái ca kia là ai đấy? Mày nghĩ thông rồi đúng không? Có thế chứ, đời còn dài zai còn nhiều mà hhh…”

“Đẹp trai lắm hả?”

Con bé điên cuồng gật đầu.

“Thế nhường cho mày nhé?”

“Ngại chếc, nhưng mà mày có lòng thì tao cũng có dạ …”

“Ơ nhưng mà đó là ai đấy?”

“Phó giáo sư Tống Tịnh Hán.”

“…”

“Mày đang trêu đùa tao đúng không, thôi tao không dám có lòng dạ nào nữa..”

31.

Tiểu Mạch ở lại buôn chuyện với tôi một lúc lâu mới trở về.

Trời gần tối, ông anh quý hóa mới quay lại.

“Không ngờ là có người còn lạc đường cả trong bệnh viện đấy?”

“Không ngờ là sau khi anh mày rời khỏi, có đứa lại khóc tutu, còn tùy tiện gọi ai đó là anh nữa đấy?”

“…”

“Anh gặp thầy rồi á?”

Anh tôi đặt giỏ đồ xuống bàn, “Không chỉ là gặp, mà còn bị nó kéo đi mua bao nhiêu là thứ nữa.”

“Đây, dâu tây Đại Phúc, bác sĩ bảo ăn được nhé.”

Thấy tôi không động đậy, ông anh liền đẩy sang, dùng chất giọng ngứa đòn cười nói, “Mau ăn đi em gái, đây là dâu tây mà anh Tịnh Hán của em đã phải xếp hàng rất lâu mới mua được đó.”

“…”

Nếu hôm nay chân tôi không g,ãy thì người g,ãy chân nhất định là Cố Kinh Giao 

Nhân lúc bác sĩ chưa tới, tôi vớ điện thoại định gửi lời cảm ơn đến “ông anh hờ” của mình.

Trong khoảnh khắc, đầu tôi chợt hiện ra cảnh tượng Tống Tịnh Hán từng làm bài tập cho tôi, nhẫn nại dỗ dành tôi nín khóc, và hôm nay, xếp hàng thật lâu để mua được hộp dâu tây này.

Nên cuối cùng viết thêm một chữ “anh”.

“Cảm ơn anh!”

32.

Vốn tưởng rằng đây chỉ là tài khoản dành riêng cho công việc, ai ngờ tin nhắn vừa mới gửi đi, thầy đã trả lời rồi, “Còn muốn ăn gì nữa không?”

Tôi thụ sủng nhược kinh, vội vàng đáp, “Dạ, không ạ.”

*thụ sủng nhược kinh: vì được yêu thương mà lo sợ

Thầy dừng lại một lúc, sau đó hỏi, “Em đang sợ tôi có phải không?”

Hỏi như thế thì biết trả lời như thế nào?

Nói không sợ thì chính là nói dối.

Nhưng nói thật lòng thì càng không ổn.

Cuối cùng tôi khách sáo đáp, “Đương nhiên là không rồi ạ ~”

Cuối câu còn đặc biệt cho thêm một dấu “~” đáng yêu mà vạn lần không biết rằng đang tự đào hố chôn mình.

“Không sợ đúng không?”

“Vâng vâng.”

“Vậy thì từ giờ về sau cứ gọi tôi là anh nhé.”

“???”

Cách một màn hình mà tôi vẫn như nhìn thấy ánh mắt xinh đẹp đang cong tít vì đắc trí/

Một lát sau thầy lại nhắn tiếp, “Quên không nói.”

“Dạ?”

“Sinh nhật vui vẻ ~”

Lại còn bắt chước cho thêm dấu “~” nữa chứ 

33.

Vậy là, tôi có thêm một người anh.

Mà người anh này hình như còn quan tâm tôi hơn cả ông anh ruột kia nữa.

Sau khi tôi ra viện vẫn phải chống nạng tập tễnh đến trường.

Hầu như ngày nào cũng như ngày nào, Tống Tịnh Hán cũng tiện đường ghé qua thăm tôi.

Theo như thầy nói thì gần đây do yêu cầu của công việc nên thầy phải chạy qua viện văn để xử lý một chút chuyện.

Tôi cũng không nghi ngờ về độ thật giả của câu nói này bởi vì thầy thật sự chỉ tới nhìn tôi một chút, nói hai ba câu thì liền rời đi.

Làm gì có ai rỗi hơi chạy đi chạy lại như thế chỉ để nói vài câu.

Dù cho mọi thứ diễn ra hết sức đơn giản và đơn thuần, nhưng điều này vẫn khiến Khương Giang nóng máu.

Một hôm, sau khi giờ học môn chung kết thúc, cậu ta tới tìm tôi.

“Tôi đã nhường Kiều Triết cho cậu rồi, vì sao còn dây dưa với Tống Tịnh Hán nữa?”

Tôi không thèm để ý, tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Khương Giang lớn giọng, “Cố Chiêu Chiêu!”

Tôi dừng tay nhìn thẳng vào mắt Khương Giang, nói rành rọt từng chữ một, “Thứ nhất tôi không còn thích Kiều Triết nữa, thứ hai tôi và Tống Tịnh Hán không có quan hệ đặc biệt nào cả, thứ ba tình cảm không phải là một món hàng, thứ tư tôi phải về rồi, vui lòng tránh đường!”

Tôi chống nạng đi ra khỏi giảng đường, Khương Giang liền đi theo sau.

Lần này tôi cảm tưởng mình sắp không chịu được nữa rồi, liền quay lại hỏi, “Nếu như cậu thật sự thích Tống Tịnh Hán sao không tranh thủ thời gian đi, chú ý đến tôi làm gì?”

Đôi mắt to tròn của Khương Giang đỏ hồng.

Cậu ấy hỏi lại tôi, “Cậu tưởng rằng tôi chưa từng tranh thủ, chưa từng cố gắng ư?”

“Thế tại sao…?”

“Thầy ấy nói không yêu đương với trẻ con, bảo tôi tập trung học hành…”

“Thế mà thầy lại thân thiết với cậu như thế…”, nói đến đây Khương Giang bắt đầu nức nở.

Trên đường trở về, tôi lại “vô tình” chạm mặt Tống Tịnh Hán, nhìn thấy tôi, thầy liền hỏi, “Có lạnh không?”

Tôi lắc đầu, trong đầu lúc này vẫn còn văng vẳng mãi câu nói của Khương Giang.

Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi buột miệng, “Anh, anh có xem em là trẻ con không ạ?”

Nói xong tôi tự nhiên thấy hối hận, thật chẳng khác nào một lời dò hỏi vụng về với nửa kia.

Không ngoài dự liệu thì Tống Tịnh Hán sẽ gật đầu sau đó nói vài câu gì đó, cũng giống như lúc thầy khuyên bảo Khương Giang vậy, tôi cúi đầu, chuẩn bị tinh thần để nghe giảng.

Vậy mà thầy lại bật cười, “Tôi không nghĩ như thế, thì sao?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *