4 CÁCH MÀ NÃO BỘ ĐÁNH LỪA CHÚNG TA KHI YÊU

1. Chúng ta nghĩ rằng mình biết mình muốn gì – nhưng thực ra là không

Các nhà tâm lý học đã giải thích được hiện tượng này thông qua “khoảng trống thấu cảm nóng-lạnh”. Theo lý thuyết này, ta đưa ra quyết định khi đang ở trạng thái lý trí “lạnh” mà không tính đến cả các cảm xúc có khả năng trải qua khi bước ra thực tế. 

Khi thực sự hành động, ta rơi vào trạng thái “nóng” và chịu sự chi phối bởi các ham muốn từ bên trong.

2. Chúng ta thích có nhiều lựa chọn – càng nhiều càng tốt.

Chúng ta nghĩ rằng các lựa chọn cho mình sự tự do và tối đa hóa hạnh phúc, và cho rằng bản thân sẽ thấy vui vẻ khi có thật nhiều lựa chọn tới khi thực sự gặp chúng (1 ví dụ khác cho “khoảng trống thấu cảm nóng-lạnh”). 

Sự thực là, khi có nhiều sự lựa chọn có thể lại rất có hại. Khi đối mặt với quá nhiều lựa chọn, chúng ta thường bị đơ ra và không biết nên chọn cái nào.

3. Chúng ta cố gắng giữ cho mình suy nghĩ có lý trí bằng cách “để lựa chọn rộng mở”

Chúng ta giữ lựa chọn của mình luôn rộng mở vì không muốn bỏ lỡ bất cứ điều gì. Tuy nhiên, điều này lại có hại vì 2 lý do. 

Đầu tiên, khi đưa ra quyết định, não bộ thường nhảy vào để thuyết phục chúng ta rằng mình đã đưa ra lựa chọn tốt nhất. Những gì chúng ta tập trung vào là giá trị của lựa chọn đã đưa ra và những bất cập trong các phương án thay thế trong nỗ lực nhằm làm giảm sự bất đồng nhận thức, hay sự khó chịu khi niềm tin xung đột với hành vi của chúng ta. Do đó, chúng ta luôn ở trong trạng thái không chắc chắn.

Thứ hai là, tỏ ra thoáng trong việc lựa chọn sẽ khiến chúng ta không thể đầu tư hợp lý cho một mối quan hệ. Làm sao chúng ta có thể trông chờ tình yêu sẽ đơm hoa kết trái khi chỉ dành 1 phần nhỏ nỗ lực của mình cho nó?

4. Chúng ta ở lại với nhầm người vì không muốn những gì mình đã bỏ ra bị lãng phí

Cố gắng là một điều tốt – tới một mức độ nào đó. Cố gắng thường có xu hướng khiến chúng ta hạnh phúc hơn trong các mối quan hệ, do sự kết hợp giữa sự bất đồng nhận thức (càng bỏ thêm nhiều công sức vào thì ta càng thích thứ gì đó hơn) và sự phát triển của mối quan hệ. 

Tuy nhiên, đôi khi chúng ta chọn ở bên nhầm người vì những gì mình đã bỏ ra. Bạn có thể nhận ra rằng mối quan hệ của mình sẽ không đi đến đâu cả nhưng cũng lại không hề muốn thời gian và công sức đã bỏ ra là vô ích. 

Cứ như thế, bạn cứ đứng yên ở đó mãi, và càng ngày bạn cảm thấy khó để thoát ra hơn. Hầu hết mọi người trong số chúng ta đều có một chút gì đó của sự lạc quan không tưởng, thứ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

Rõ ràng là tâm lý của mỗi người, không ít thì nhiều, đều chơi khăm chính họ. Đôi khi đó là điều tốt, nhưng cũng có lúc thì lại không. Vấn đề nằm ở chỗ chúng ta phải có một cái nhìn lạnh lùng về chính mình và hỏi xem liệu ta có thực sự đang phán đoán theo mối quan tâm lớn nhất của riêng mình.

Một khi đã xác định được mình là ai, chúng ta có thể bớt dè chừng hơn và hài lòng với việc mình là “kẻ ngốc trong tình yêu”.

Nguồn: A Crazy Mind

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *